Truyện ma có thật kinh dị: Bến đò hoang bí ẩn

Truyện ma bến đò hoang bí ẩn audio

Từ xa xưa, khi mà thời đại công nghệ chưa phát triển như bây giờ, con người muốn qua sông thường phải qua bằng đò. Cũng chính vì thế mà nhiều tai nạn không mong muốn xảy ra khi đi đò, kết quả là rất nhiều người mất mạng, cũng từ đó sinh ra nhiều câu truyện ma kì dị xung quanh những chuyến đò bí ẩn này.

Truyện ma bến đò hoang bí ẩn audio

Truyện ma bến đò hoang bí ẩn audio

Truyện ma bến đò hoang bí ẩn là một trong những truyện ma có thật rất hay, sợ vãi tè hôm nay xin phép được giới thiệu tới bạn đọc câu truyện ma kinh dị này, qua giọng đọc của Trái Táo.

Truyện ma có thật kinh dị: Bến đò hoang bí ẩn

Cả hai vợ chồng ông Dương cứ nhắm mắt là thấy ác mộng, bà Dương gào thét:
– Tôi không có!
Tiếng nói của con nít lại vang lên:
– Tôi lạnh lắm! Đói nữa…
Bà úp mặt xuống giường:
– Xin hãy tha cho tôi…
Sáng lại có nhiều bàn tán xôn xao về cái miếu tự nhiên lại xuất hiện:
– Trời ơi! Sao lại đặt cái miếu này? Lại có chuyện nữa đây. Đất này mấy năm nay đâu có hiện tượng lạ như vậy…
– Ngày ấy chú Hân chết vì ma da hút máu, rồi đấy hai đứa con song sinh của chú cũng mất tích luôn, chuyện xảy ra thật khó hiểu.
– Nhưng ai lại lập miếu thờ ở đây chứ?
– Có lẽ ai đó đã bị ám ảnh điều gì chăng?
Ông cả Dương mặt mày xanh ngắt vẻ hốt hoảng chạy về nhà kêu lên: – Thôi chết rồi bà ơi!
Bà Dương hốt hoảng:
– Việc gì vậy ông?
Ông Dương ngồi phịch xuống ghế ôm đầu: – Tôm của mình…
– Nó làm sao?
Ông rên rỉ:
– Nó chết nỗi lềnh bềnh ngoài ấy.
Bà Dương trợn mắt:
– Tại sao vậy chứ?
Ông Dương lắc đầu:
– Tôi cũng không biết tại sao nữa! Chuyến này chúng ta bị đổ nợ lên đầu rồi. Bà Dương kêu lên:
– Trời ơi! Ai đã hại mình rồi? Tàn nhẫn đến thế là cùng! Ông Dương lắc đầu:
– Bao nhiêu tài sản vốn liếng mình đổ vào đó. Bây giờ đã trắng tay hết rồi, biết làm sao dây?
Bà Thìn chống gậy bước ra:
– Việc gì mà om xòm vậy các con?
Ông Dương ôm vai mẹ:
– Việc làm ăn của các con thất bại rồi mẹ ơi! – Nhưng mà việc gì mới được chứ?
Bà Dương than vãn:
– Mẹ ạ! Đầm tôm nuôi của mình tự nhiên chết hết rồi! Bà Thìn hốt hoảng: – Tại sao lại vậy chứ? Ai đã hại tụi bây đến như vậy? Ông cả Dương nghiến răng:
– Chỉ có thằng tư Lộng chứ không ai vào đây cả?
Nói rồi ông bước ra cửa nhà vẻ lặt hầm hầm trông rất đáng sợ. Bà Thìn nhìn theo con lắc đầu, chán nản.
Bà cả Dương la đổng lên khi sáng nào mở cửa ra cũng thấy bà Út Duyên ngồi một đống trước cửa nhà mình.
– Trời ơi! Thật là quỷ ám mà. Làm gì sáng nào cũng lại cửa nhà tao mà trù ẻo
vậy?
Út Duyên cười điên dại:
– Mày giết con tao… ha… ha… Mày trả con tao lại cho tao. Bà Dương quắt mắt:
– Con mụ điên kia, mày có chịu đi khỏi nơi này hay không? Út Duyên lại cười:
– Mày trả con tao lại đi, rồi tao mới đi. – Hừ! Ai thèm bắt con của mày chi? Út Duyên lại khóc:
– Người ta nói mày là máu Hoạn Thư mà! Mày ghen quá, mày điên rồi, mày nỡ bắt con tao, mày độc ác lắm!
Bà Dương trợn mắt quất chổi túi bụi vào người Út Duyên: – Mày nói bậy này. Nói bậy này đi khỏi đây ngay!
Út Duyên kêu lên:
– Ái ui da, sao mày đánh tao? Mày ác thế. Tao đi tìm con tao mà mày lại đánh tao…
Sơn Hải chạy ra ngăn:
– Mẹ ơi! Đừng làm thế. Dù sao bà ấy cũng đên loạn mà. Bà Dương thở hổn hển vì tức giận:
– Nó điên ư? Điên mà biết chửi xiên chửi xéo ư? Sơn Hải nhăn mặt:
– Mẹ chấp nhất làm gì người bệnh tâm thần như thế?
Út Duyên nghe nói mình bị tâm thần phản ứng ngay:
– Ê thằng kia, sao mày dám nói là tao bị bệnh tâm thần. Tao đi tìm con tao mà. Nó bị con ma da ở bến đò bắt nó đi rồi. Thôi tao đi tìm con tao đây. Tụi bây hãy ở mà đánh nhau đi. Ha… ha… ha… Sơn Hải chép miệng:
– Tội nghiệp dì ấy quá, vậy mà mẹ còn… Bà Dương nạt ngang:
– Mày im đi! Biết gì đâu mà nói. Nó là oan gia phá hoại nhà mình đó! Sơn Hải lắc đầu đi vào nhà. Ông Dương lại bước ra:
– Bà làm như vậy là quá đáng làm. Người ta bệnh như thế mà vẫn không tha. Bà Dương đang còn ấm ức. Nghe chồng nói thế liền hét lên:
– Trời ơi! Nó hại mình ra nông nổi này ông chưa vừa lòng hay sao?
Ông Dương nạt vợ:
– Bà im đi! Trong việc này bà ấy có gì mà bà đổ lỗi cho người ta? Đầm tôm của mình đâu phải do bà ấy!
Bà Dương quăng cây chổi sang một bên, bà nói:
– Làm gì sáng nào bà ta cũng đến đây ngồi trước cửa chứ? – Thì bà ta điên loạn còn biết gì là phải quấy?