Truyện ma đọc: Cánh cửa xanh

Truyện ma đọc: Cánh cửa xanh

CHƯƠNG 11 – XE TANG

Trên đường trở về thành phố, hai người đều không nói gì. Chuyến đi này đã hoàn toàn giết chết hy vọng của Lạc Uyển, cô quyết định không đấu tranh nữa.

Trong lòng Lạc Uyển hoàn toàn trống rỗng, nhưng vẫn còn một mối bận tâm, chính là tìm thấy thi thể của Sở Anh. Cần phải tóm được kẻ đã giết Sở Anh, bởi vì kẻ đó vẫn sẽ tiếp tục giết người.

Nếu có thể trong những ngày tháng còn lại giúp người bạn tốt nhất của mình báo thù, vậy cũng coi như là không sống vô ích rồi.

Lạc Uyển không muốn đi đâu, Thượng Quan Lưu Vân đưa cô về nhà. Sau đó cắn răng bỏ đi, anh không tin thực sự không còn cách gì cứu Lạc Uyển, thành phố này không được thì tìm đến thành phố khác, thế giới này rộng lớn như vậy, nhất định sẽ tìm thấy người có thể giúp Lạc Uyển.

Lạc Uyển xuống xe, cảm thấy đầu óc choáng váng, trời đất bao la rộng lớn là vậy nhưng cô cảm thấy đã không có chỗ dung thân nữa.

Cô mở cửa, đập vào mắt là căn phòng nhỏ được thu dọn rất sạch sẽ, nền nhà được lau sáng bóng, đồ đạc xếp đặt gọn gàng ngăn nắp, cửa kính trắng bóng không một vết ố, thứ hiếm thấy nhất là trên bàn trà ở giữa phòng đặt một bó hoa tươi, đó là loại hoa hồng nhỏ bình thường vẫn mọc ở các bụi hoa ven đường được cắm trong lọ thủy tinh đã được rửa sạch.

Cô gần như nghi ngờ mình đã vào nhầm chỗ, đây chính là căn hộ nhỏ và giản dị mà cô đã thuê sao? Cô tiến về phía trước, chỉ thấy phòng bếp và nhà vệ sinh cũng đều sạch bóng, còn phòng ngủ của cô, thì ngay cả gầm giường cũng không một hạt bụi, ga giường, vỏ gối, vỏ chăn đều sạch sẽ, những vết bẩn đã được giặt sạch, cả rèm cửa màu xanh nhạt cũng được tháo xuống giặt sạch sẽ và được phơi trên ban công đang tung bay trong gió đón ánh nắng mặt trời và tỏa ra mùi thơm nhè nhẹ của xà phòng.

Không thấy Lý Đại Lộ trong phòng, đây lẽ nào đều là Lý Đại Lộ làm? Anh ta không nhìn thấy gì, nhưng lại lau nền nhà, lau cửa kính sạch bong, lại còn sắp đật từng thứ linh tinh này.

Ngay cả người bình thường cũng khó mà dọn dẹp sạch đến thế này, vậy mà một người mù sao có thể làm thế được chứ?

Lạc Uyển đã quá mệt mỏi do phải chạy ngược chạy xuôi ở bên ngoài, rồi lại bị đại sư từ chối, tuy mất đi hy vọng sống nhưng cô không khóc, bởi trái tim cô đã chết, thế mà khi đối diện với căn phòng nhỏ sạch sẽ này lại khiến cô muốn gào khóc thật to.

Lý Đại Lộ trở về, lôi ra một gói giấy màu vàng từ trong túi rồi để lên bàn, khuôn mặt anh ta nở một nụ cười đắc ý: “Đây là bùa hộ mệnh cầu được ở chùa Phật An, cô đeo vào đi! Nghe nói bùa ở đó rất linh”.

Lạc Uyển đột nhiên nói: “Người ta nói bùa ở chùa Phật An phải bỏ tiền mua, anh lấy tiền ở đâu!”.

“Tôi, tôi tự kiếm được, cô đừng bận tâm nữa.”

“Trên người anh rõ ràng không có tiền!”, Lạc Uyển nổi nóng, cô không muốn Lý Đại Lộ vì mình mà đi trộm cướp, lừa lọc.

Lạc Uyển lạnh lừng nhìn, anh ta kiếm bằng cách nào? Nếu không phải anh lừa người khác thi sao kiếm được tiền? Cô đẩy bát đĩa rơi xuống nền nhà vỡ tan, cô đứng dậy về phòng, đóng cửa kêu “rầm” một cái, cũng không cầm cái bùa hộ mệnh kia.

Lạc Uyển nghe thấy tiếng cửa kêu, là Lý Đại Lộ đi, cô hiếu kỳ thò đầu theo dõLý Đại Lộ, nhìn xem anh ta rốt cuộc định làm gì.

Chỉ thấy Lý Đại Lộ đi sát mép tường, Lạc Uyển nhẹ nhàng theo phía sau, xuống lầu, lại đi theo cách của người mù. Cứ cẩn thận từ từ đi như thế rất lâu, cuối cùng đi đến một chỗ rẽ, anh ta thở phào một cái rồi lấy ra một cái mũ và một cặp kính đen đeo vào. Anh bỏ mũ xuống để ở bên đường, sau đó lấy kèn harmonica ra, thổi một lát sau đó bắt đầu hát.

Giọng hát kia thật sự không tròn âm nhưng lại rất vang, Lạc Uyển sững sờ đứng ở đó, rất lâu không thể động đậy, cô chưa từng nghĩ rằng Lý Đại Lộ sẽ đi hát kiếm tiền.

Anh hát rất khó nghe nhưng lại vô cùng miệt mài, Lạc Uyển biết vì sao anh nói mình không đi lừa, đây đích thực là dựa vào năng lực của mình để kiếm tiền. Anh kiếm tiền vất vả như vậy chỉ vì để đổi lấy bùa hộ mệnh cho cô, còn cô lại vô tình có những hành động như vừa rồi.

Lạc Uyển không biết làm thế nào cho phải bởi khi nghe thấy giọng hát kia cảm giác như có luồng điện chạy trong người vậy. Có người đi đến bên cạnh anh, khinh miệt ném đồng tiền xuống, anh cúi người giơ tay sờ sẫm. Lòng tự tôn của một người đàn ông khiến anh không cho phép để cho một người con gái nuôi mình, mà còn muốn tuy anh mù nhưng vẫn phải chăm sóc người con gái này.

Mưa rơi tầm tã, người đi đường đều đã chạy hết, Lý Đại Lộ chẳng biết làm sao với trận mưa bất chợt này. Anh liền hốt hoảng thu nhặt những đồng tiền và chiếc mũ dưới đất, bắt đầu lần sờ theo mép tường đi về.

Anh tiến về phía Lạc Uyển, Lạc Uyển không động đậy, không gọi, cũng không đỡ anh, chỉ đứng nhìn anh trong làn nước mưa đang ập tới.

Cô không thể lên tiếng, chỉ sợ vừa lên tiếng cô sẽ bật khóc, trong làn mưa Lạc Uyển nhìn thấy khuôn mặt kiên định của anh. Theo đó những chuyện trước đây từng cảnh từng cảnh hiện về trước mắt: Cuộc cãi cọ nhau khi lần đầu nhìn thấy đại tiên, cô đã đá cửa nhà đại tiên, hay giây phút tim cô đập loạn xạ lúc ở trong lòng đại tiên.

Cô trừng mắt nhìn anh đi lướt qua minh, sự tàn khốc của cuộc sống đã vén mở chính vào giờ khắc này. Hiện tại cô không chấp nhận bất cứ tình cảm gì, cho dù là của Lý Đại Lộ hay của Thượng Quan Lưu Vân, đều chỉ có thể kính nhi viễn chi mà thôi.

Nếu một người chỉ còn thời gian là năm ngày, yêu như thế có phải là một chuyện quá xa xỉ không?

Về đến nhà, cô lại chuẩn bị đến công ty xin nghỉ làm, nhưng vừa ra đến cửa thì Lạc Uyển nhận được của Thượng Quan Lưu Vân: “Bà đột nhiên bị bệnh phải vào viện, hôm nay tôi không đến công ty, tôi phải đến bệnh viện ngay”.

Lạc Uyển lo lắng: “Bà có chuyện ế sao?”.

Thượng Quan Lưu Vân ở đầu kia điện thoại lo lắng đến mức nói không lên lời: “Không biết, tôi cũng vừa mới nhận được điện thoại của quản gia, tôi đến đó ngay đây, lát nữa sẽ liên lạc với cô”.

“Được rồi, có tin tức gì thì gọi điện ngay cho tôi.”

Lạc Uyển lòng như lửa đốt chạy vội đến công ty, việc xin nghỉ thuận lợi đến mức không thể tưởng tượng nổi.

Lý Đại Lộ ngồi cạnh cửa, nghe thấy tiếng bước chân bên ngoài đi qua đi lại. Hôm nay đi hát kiếm được ít tiền, anh đã dùng số tiền này mua một chiếc bánh ga tô để chuẩn bị cho sinh nhật Lạc Uyển.

Tiếng bước chần dồn dập từ thang máy vọng lại, âm thanh đó không giống của nhiều người khác.

Trong lòng Lý Đại Lộ chợt thấy lo lắng, anh lùi lại phía sau mấy bước, nỗi sợ hãi không tên bắt đầu trào dâng, âm thanh kia đang tiến về phòng anh.

Tiếng bước chân đang từ từ đến gần, cửa không hề kêu, còn người kia đã bước đến trước mặt anh.

Có một giọng nói vang lên: “Giúp tôi một việc, tôi sẽ giúp anh chữa khỏi đôi mắt”. Lý Đại Lộ không kịp gật đầu, thì đã cảm thấy đôi mắt đau nhói, sau đó lờ mờ nhìn thấy một người đứng trước mặt mình.

Tuy là lờ mờ nhìn thấy nhưng cũng có thể nhận ra người kia là một người già. Trực giác mách anh rằng, trước mặt không phải là người, nhưng trong lòng anh lại không hề sợ hãi, bởi vì người vừa đến có vẻ đầy thiện ý.

Người đó lên tiếng một lần nữa: “Người mắt trời, muốn tìm anh thật không dễ gì!”

“Người mắt trời, cái gì mà người mắt trời.”

“Anh chính là người mắt trời à. Sắp tới anh sẽ biết thôi. Đừng oán trách số phận nữa, cũng đừng oán trách sự bất hạnh, đây đều là sự an bài của số phận, là chức trách của anh.”

Lý Đại Lộ nhận ra giọng nói của bóng người trước mặt là của một bà lão, bên trong ẩn chứa vẻ nhân từ. Anh vẫn muốn hỏi nữa nhưng bà lão kia lại kiên quyết không nói thêm.

giúp tôi một việc, giúp tôi chăm sóc một người, đó là bảo bối của tôi, nhưng nó đã làm chuyện sai trái. Tôi không thể làm gì, chỉ có thể lấy mình ra để bù đắp, anh giúp tôi trông nom nó, đừng để nó lại phạm sai lầm nữa.”

Lý Đại Lộ lắc đầu nói: “Tôi không quen biết bà, cũng không quen bảo bối của bà, tôi giúp thế nào?”.

“Cậu sẽ quen, các cậu có duyên phận thì sẽ gặp.”

Bà lão quay đầu nhìn giây lát, lại nói một câu: “Thời gian không còn sớm nữa, tôi phải đi đây, bây giờ tôi sẽ chữa khỏi mắt cho cậu, người mắt trời, cậu phải giác ngộ sớm chút đi!”.

Lý Đại Lộ đột nhiên cảm thấy choáng váng, sau đó chẳng còn biết gì nữa.

Lúc này, Lạc Uyển đang cầm túi chạy ra bến xe buýt, còn Lý Đại Lộ lại đang ở nhà chờ cô.

Hầu hết mọi người đều đi trên con đường dành cho người đi bộ, còn chiếc xe càng lúc càng rời xa trung tâm thảnh phố, bắt đầu đi vào con đường ngoại ô kia, khoảng mười phút nữa thì có thể đến nhà rồi.

Cô đang cố gắng sốc lại tinh thần, đột nhiên lại nhìn thấy một dáng người vô cùng quen thuộc bước đến từ phía đường dành cho người đi bộ, hình như đi về bến trước mặt. Không sai, chính là bà Thượng Quan Thanh, Lạc Uyển không kịp suy nghĩ, đứng dậy nói với lái xe: “Dừng lại, tôi muốn xuống xe”.

Lạc Uyển xuống xe nhìn xung quanh một lượt, bà Thượng Quan Thanh đâu rồi? Sao có thể đi nhanh như vậy? Con đường đi bộ này là con đường thẳng tắp, chỉ nháy mắt một cái mà sao lại không nhìn thấy nữa?

Đúng lúc đó trên đường đột nhiên có một chiếc xe chạy tới, cứ như là từ trên trời rơi xuống vậy. Chiếc xe đó rất cũ, đi chậm đến mức Lạc Uyển có thể nhìn rõ hàng chữ viết bên trên.

“Xe chở linh cữu đi hỏa táng”

Trong chiếc xe chở linh cữu kia ngồi chật ních người, còn người ngồi sát cửa sổ kia chính là bà Thượng Quan mà cô vừa nhìn thấy. Người phía sau bà Thượng Quan cũng quay đầu lại nhìn, chính là khuôn mặt cô gái hôm đó cô nhìn thấy trong bể bơi.

Cô ngẩn người hoảng hốt, không biết nên làm thế nào, đành vừa chạy vừa đuổi theo phía sau chiếc xe chở linh cữu kia, kêu gọi: “Bà, bà, xuống xe, xuống xe, đừng đi”.

Trong giọng nói có cả tiếng nức nở, tuy không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì nhưng trực giá biết, bà lên chuyến xe này sẽ vĩnh viễn không bao giờ trở lại.

Cô đang đuổi theo, đột nhiên nhìn thấy mấy người ở hàng ghế phía sau giật mình quay đầu lại.

Là mấy người không có mũi miệng, chỉ có đôi mắt đang chằm chằm nhìn về phía cô, ở đó còn có cả đôi mắt của người bạn thân thiết nhất, là Sở Anh.

Lạc Uyển không thể chạy theo được nữa, cô kêu gào đến đứt hơi cũng chẳng có tác dụng gì, chiếc xe kia vẫn dần dần biến mất trước mắt.

Điện thoại đổ chuông, là giọng nói của Thượng Quan Lưu Vân: “Lạc Uyển, cô đang ở đâu?”.

“Tôi ở bến xe buýt Loan Lộ, anh mau đến đón tôi, tôi vừa nhìn thấy bà rồi.”

Đầu bên kia điện thoại rất lâu vẫn không lên tiếng, một lúc lâu

Thượng Quan Lưu Vân mới nói: “Bà vừa mất”.

Lạc Uyển đứng cạnh biển chỉ đường nước mắt rơi lã chã. Sự đau buồn đã vượt qua nỗi sợ hãi, cho đến tận khi gặp được Thượng Quan Lưu Vân mới vở òa trong nghẹn ngào.