Truyện ma đọc: Cánh cửa xanh

Truyện ma đọc: Cánh cửa xanh

CHƯƠNG 14 – SỐNG MỘT MÌNH

Lạc Uyển và Lý đại Lộ cùng về nhà, trên đường đi không ai nói với nhau câu nào. Về đến nhà, vừa mở cửa bước vào đã thấy chiếc bánh gato mà Lý Đại Lộ bỏ bao công sức lựa chọn vẫn ở trên bàn. Mọi chuyện xảy ra quá bất ngờ nên chẳng ai còn kịp về nhà thưởng thức. Bây giờ Lý Đại Lộ đ nhìn được nên khi đứng đối diện với chiếc bánh đầy tình cảm này càng trở nên bối rối.

Lạc Uyển cầm chiếc bánh ở trên bàn lên, nói vẻ xem thường: “Dùng thứ này để lấy lòng tôi sao? Tôi đã từng nhìn thấy chiếc bánh to hơn cái này gấp nhiều lần.”

Lý Đại Lộ quan sát cô một lúc, đột nhiên quay người chạy khỏi ngôi nhà của Lạc Uyển. Đóng cửa đánh rầm một cái, tiếng bước chân dần mất hút phía cuối hành lang. Lạc Uyển khẽ tựa đầu vào cánh cửa sắt giá lạnh, cô cố cắn chặt môi mới có thể đè nén không cho tiếng khóc của mình bật ra.

Nước mắt lã chã rơi xuống, chỉ không ngừng thầm nhủ trong lòng: “Xin lỗi, xin lỗi, tha thứ cho tôi chỉ biết làm tổn thương anh, bởi tôi không đủ tư cách để yêu, cũng không có tư cách làm liên lụy đến anh, xin anh hãy thứ lỗi cho tôi.”

Cô đưa tay xoa lên khóe mắt mình, biết rằng thời gian không còn nhiều nữa, nhưng lúc này đây cô vô cùng sợ hãi, rất cần người an ủi.

Chỉ dựa vào chữ “Mạc” thì sao có thể tìm ra chân tướng sự thật. Trong lòng không ngừng nói lời xin lỗi với Sở Anh, cô không có khả năng, không thể giúp Sở Anh tìm ra hung thủ.

Bất chợt bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa, cô mở mạnh cửa cùng khuôn mặt đẫm nước mắt nhìn ra, nói bằng giọng nghẹn ngào: “Chẳng phải đã bảo anh đi…”

Nhưng ngoài cửa lại là Thượng Quan Lưu Vân. Lúc này Lạc Uyển chẳng biết phải nói gì với một người vừa mất người thân như Thượng Quan Lưu Vân. Vì thế hai người cứ thẫn thờ đứng ở cửa, hai mắt nhìn nhau. Thượng Quan Lưu Vân không hỏi Lạc Uyển vì sao lại đầm đìa nước mắt. Bởi một người chưa từng nếm trải sự thất bại như anh, mãi đến sau khi mất bà mới biết nhân gian vẫn còn một thứ gọi là đau khổ.

Lúc còn nhỏ, bố mẹ đã rời bỏ anh vì một vụ tai nạn xe, chính bà đã một tay nuôi dạy hai anh em. Riêng tập đoàn Hoành Nho cũng do một tay bà chèo chống mới trở thành một tập đoàn có quyền thế như vậy. Từ trước đến nay anh đều sống trong nhưng lụa hạnh phúc, cái gì cũng như ý, nhưng bây giờ lại cảm thấy lòng minh như bị thứ gì đó lấy đi tất cả.

Tuy đã lớn đến chừng này nhưng anh vẫn mãi là một đứa trẻ, chỉ cần còn bà thì anh vẫn mãi mãi muốn ỷ lại và trở thành một đứa trẻ.

Nét mặt Thượng Quan Lưu Vân lộ rõ sự đau thương và dường như đằng sau đó ẩn chứa nỗi buồn thảm không nơi nương tựa. Lạc Uyển ngước mắt nhìn, Thượng Quan Lưu Vân bất ngờ lao tới ôm chặt Lạc Uyển vào lòng giống như ôm của mình, ôm vô cùng chặt, không thể buông tay.

Ở chỗ rẽ có người đàn ông đang đứng lặng, đôi mắt ngấn lệ. Người đó đột nhiên giơ tay đấm mạnh vào tường, rồi quay người bỏ đi, bước chân kiên định. Có lẽ vị công tử nhà giàu này mới có thể đem lại cuộc sống ổn định và hạnh phúc cho Lạc Uyển. Còn anh nhất định phải tìm thấy cánh cửa xanh, để hy vọng cuộc sống của người con gái này được tốt hơn.

Tiếng bước chân bỏ chạy của Lý Đại Lộ đã thức tỉnh Lạc Uyển. Phía đầu hành lang đằng kia có một bóng người quen thuộc, khuôn mặt Lý Đại Lộ trong khe cửa thang máy đang từ từ khép lại hiện lên mờ nhạt, bình thản mà rất đỗi hạnh phúc.

Cô xoay người chạy theo, không lên tiếng gọi. Cô chạy rất nhanh, đột nhiên bị vấp chân vào đúng khoảng khắc cửa thang máy khép chặt, toàn thân cô đổ nhào về phía trước. Cô vội vã bò dậy, cố gắng tiếp tục chạy, cho đến tận khi tựa vào cánh cửa thang máy lạnh giá. Cảm giác đau đớn toàn thân từ từ truyền đến như khoan sâu vào tim, nhưng chỗ đau đớn nhất có lẽ là trái tim.

Giây phút nhìn cô chạy như bay, Thượng Quan Lưu Vân đột nhiên hiểu ra một điều. Lạc Uyển chưa bao giờ nhiệt tâm quên đi bản thân như thế với mình, giữa hai người đã từng cãi nhau, từng vui vẻ, từng hạnh phúc, nhưng Lạc Uyển chưa từng lo lắng cho anh như thế.

Thượng Quan Lưu Vân không nói gì, chỉ lặng lẽ xuống lầu theo hướng cầu thang bộ.

Lạc Uyển trở về căn hộ, lặng lẽ ngồi trước bàn ăn chiếc bánh gato kia. Ăn vội vàng, hấp tấp khiến lớp kem bám đầy quanh miệng, đâu đâu trên mặt cũng đầy kem nên cô lúc này chẳng khác nào một con mèo khoang.

Cô thì thầm trong lòng như nói với Lý Đại Lộ: “Chiếc bánh gato này của anh có lẽ không quá đáng giá nhưng rất ngon, ngon đến mức nước mắt cứ tuôn trào.”

Trước mắt cô lúc này đột nhiên xuất hiện một người, lặng lẽ nhìn cô vẻ ngây thơ và mê mẩn.

Là Tiểu Mộ, trời ạ! Anh ta đến từ lúc nào vậy?

Mọi suy nghĩ của Lạc Uyển cuối cùng đã ngã vào vòng tay ấm áp.

Lý Đại Lộ đang đi trên đường, đột nhiên trước mắt auất hiên một vầng sang chói, là ảo ảnh. Ở đó toét ra một vũng máu và tiếng kêu của Lạc Uyển. Đột nhiên anh nhớ ra bước chân, giọng nói và lời thỉnh cầu của bà lão kia: “Cậu giúp tôi một việc, tôi sẽ làm cho mắt cậu sáng lại.” Anh giật mình thảng thốt rồi thầm nhủ trông lòng có chuyện không hay xảy ra rồi, sau đó liền quay đầu trở lại. Vừa hay va phải chiếc xe của Thượng Quan Lưu Vân đi ra khỏi ngõ, hai người lại gặp nhau.

Lý Đại Lộ vỗ vào cửa xe nói: “Lạc Uyển đâu?”

“Chẳng phải đi tìm anh rồi sao?”, mặt Thượng Quan Lưu Vân đanh lại.

“Bây giờ không phải lúc cãi nhau, tôi có cảm giác Lạc Uyển đang gặp nguy hiểm, quay xe lại.”

Thượng Quan Lưu Vân thấy bộ dạng Lý Đại Lộ nghiêm túc như vậy thì trong lòng cũng lo lằng. Từ khi quen biết thằng cha này đến giờ, chưa từng thấy hắn có bộ dạng lo lăng như thế, liền vội vã quay đầu, cửa xe vừa mở: “Anh còn đợi gì nữa?”

Lý Đại Lộ lên xe, hỏi: “Anh để cô ấy ở nhà một mình?”

“Sao thế?” Thượng Quan Lưu Vân cảm thấy có chuyện không hay nên lái xe rất nhanh.

“Có thấy ai lên tìm Lạc Uyển không?” Lý Đại Lộ hỏi dồn.

“Tôi đi cầu thang bộ xuống, không để ý.”

Vừa nói xong thì hai người đã tới nơi, vội vội vàng vàng chạy đến thang máy, mặt mày tái nhợt, cả hai đều im lặng không nói câu nào.

Cửa nhà Lạc Uyển vẫn mở. Thấy vậy họ vội xông vào nhưng trong đó chỉ còn chiếc bánh gato đã bị ăn một nửa ở trên bàn. Hai người bắt đầu tìm kiếm, nhưng đều không thấy bóng dáng Lạc Uyển đâu cả.

Lý Đại Lộ mệt mỏi đổ người lên sopha, thầm gọi: “Lạc Uyển, Lạc Uyển, em đi đâu rồi?”

“Lạc Uyển, Lạc Uyển.” Trong lúc mơ màng, đột nhiên Lạc Uyển nghe thấy có người đang khe khẽ gọi, cô choàng tỉnh, một khuôn mặt vô cùng tuấn tú hiện ra trước mắt.

“Tiểu Mộ.” Lạc Uyển ngồi dậy, đưa mắt nhìn xung quanh thì thấy khắp nà cỏ dại.

“Tôi đang ở đâu? ” Cô thắc mắc.

” Tôi đưa cô lên đỉnh núi hóng gió, vừa rồi cô thấy thế nào, có phải dạo này rất mệt không?”

“Có thể là quá đau lòng!” Lạc Uyển nhớ lại cảnh vừa rồi, ngượng ngùng giải thích.

“Có phải vì bị anh tôi bắt nạt nên cô mới đau lòng như thế?”

“Không phải, anh đừng nghĩ vớ vẩn, Thượng Quan Lưu Vân đối với tôi rất tốt.” Lạc Uyển biện hộ cho Thượng Quan Lưu Vân.

Tiểu Mộ nhìn vào Lạc Uyển rất lâu như muốn nhìn vào tận đáy mắt, xuyên thấu trái tim cô: “Tôi thực sự ngưỡng mộ anh trai tôi, có một người con gái tốt như cô làm bạn.”

Trái tim Lạc Uyển cơ hồ đập lỗi nhịp, cô cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào mắt Tiểu Mộ.

Tiểu Mộ cũng quay đầu, chỉ vào ánh đèn dưới núi nói: “Có phải rất đẹp không? Giống như một bức tranh.”

“Đúng vậy, nhiều đèn như thế, chẳng biết trong nó chứa bao nhiêu sự buồn vui ly hợp.”

“Còn có biết bao nhiêu cặp vợ chồng ân ái nữa. Thực ra chỉ cần một cuộc sống bình thường đã rất tốt rồi. Lạc Uyển, cô gái bình dị như nước giống như cô bây giờ rất hiếm.”

“Nhưng, Thẩm Cơ…”

Tiểu Mộ đứng dậy nói: “Đừng nhắc đến Thẩm Cơ trước mặt tôi. Để tôi đưa cô đến một nơi, mà ở đó cô không phải nhăn mặt nhíu mày, đến đó cô nhất định sẽ vui vẻ.”

Tiểu Mộ và Lạc Uyển tay trong tay đi xuống,men theo triền núi, trên núi không một bóng người, vô cùng yên tĩnh. Hai người cứ đi trong đêm như thế, nhưng Lạc Uyển lại không cảm thấy sợ hãi mà thay vào đó là cảm giác yên bình.

Tiểu Mộ thuộc tuýp người đàn ông có thể đem lại cảm giác yên bình cho các cô gái, anh dịu dàng như nước, cơ hồ không hề có bất cứ khả năng sát thương nào. Lạc Uyển lặng lẽ bước theo anh trên con đường dà tưởng chừng vô tận này.

Thượng Quan Lưu Vân cung Lý Đại Lộ lái xe vòng đi vòng lại trong thành phố để tìm Lạc Uyển. Ảo giác của Lý Đại Lộ càng lúc càng rõ rệt,máu tươi tóe lên vách núi tựa như đóa hoa trong chậu hoa đang nở rộ, tiếng hét của Lạc Uyển vang vong bên tai anh rất lâu.

Lý Đại Lộ trầm ngâm suy nghĩ một lát,đột nhiên nói với Thượng Quan Lưu Vân: “Anh biết em trai anh đi đâu không?”

“Làm sao tôi biết cậu ấy đi đâu, chúng ta đang đi tìm Lạc Uyển, liên quan gì đến em trai tôi?” Thượng Quan Lưu Vân không bằng lòng trả lời.

“Tôi nghĩ Lạc Uyển có thể ở cùng cậu ta.” Lý Đại Lộ khéo léo nói.

“Ý anh là em trai tôi thích Lạc Uyển? Không thể nào, Tiểu Mộ đều diu dàng với mọi cô gái.”

“Tôi không nói là thích, trời ạ, tóm lại anh cố gắng giúp tôi tìm được em trai anh.”

Thượng Quan Lưu Vân cầm di động, gọi đi, lát sau lại bỏ di động xuống, so vai nói với Lý Đại Lộ: “Không gọi được, tín hiệu không tốt.”

“Tín hiệu không tốt?” Vầng sáng hiện lên trước mặt Lý Đại Lộ chợt lộ ra-vách núi, anh bất chợt nói: “Đi đến con đường trên đỉnh núi kia.”

“Này, trời đã tối rồi, lên núi làm gì?” Thượng Quan Lưu Vân khó chịu trả lời.

“Mặc kê, đi nhanh đi.”

Xe quay đầu gấp rồi lao như bay về phía con đường lên đỉnh núi.

Bất chợt đến chỗ ngoặt, Lạc Uyển kéo tay Tiểu Mộ, bởi cảnh sắc trước mắt khiến Lạc Uyển thoáng giật mình, hàng tỷ các vì sao đang thi nhau nhảy múa trên sườn núi kia, cảm giác như tất cả các vì sao trên trời đều được treo ở đây. Và nơi này giống như cảnh trong mơ, cảnh ở một thế giới khác.

“Trời a!” Lạc Uyển đưa tay bịt miệng, kinh nạc đến mức không sao động đậy được.

” Rất đẹp phải không? Tôi cũng vô tình phát hiện ra chỗ này, không ngờ lại có nhiều đom đóm đến thế, lần đầu tiên đên đây tôi cũng giật mình thế đấy.” Tiểu Mộ cười nói.

Lạc Uyển vui ve ngắm nhìn cảnh đẹp trước mắt với hàng ngàn con đom đóm đang nhảy múa kia. Cô mừng rỡ bước đến, mỉm cười hạnh phúc,cố gắng kiễng chân để bắt những con đom đóm nhỏ xinh kia. Chúng như những vì sao bay nhảy khắp nơi, rơi xuống tóc, xuống người khiến toàn thân tỏa ra ánh hào quang ấm áp.

Cô quay đầu lại giống như một nàng tiên hiện ra trong đám mây mỉm cười với Tiểu Mộ, rồi nói: “Cám ơn anh, Tiểu Mộ, cảm ơn anh đã đưa tôi đến chỗ này.”

Tiểu Mộ khoanh tay trước ngực, tựa người vào vách núi nhìn cô. Lạc Uyển xoay người, để lộ ra cái cổ trắng ngần. Dưới ánh hào quang mỹ lệ kia trông cô như một hòn ngọc đẹp say đắm lòng người. Đúng lúc đó một ánh đèn chói mắt chiếu tới, chiếc xe lao với tốc độ chóng mặt hướng thẳng về phía Lạc Uyển.

Lạc Uyển và Tiểu Mộ đều kinh hoàng thất sắc không kịp phản ứng gì, chỉ ngây người đứng nhìn chiếc xe lao tới. Nhưng chiếc xe kia chỉ sượt qua người Lạc Uyển rồi lao thẳng vào vách núi bên cạnh, một tiếng “rầm” cực lớn vang vọng khắp núi rừng.

Lạc Uyển lao đến kéo mở cửa xe, bất chợt một dòng máu phun thẳng vào mặt, cô thét lên sợ hãi, tiếng thét vang dội khắp sườn núi.

Tiểu Mộ cũng lao tới kéo cô ra khỏi hiện trường. Nhưng bất chợt một tiếng nổ lớn vang lên cùng ngọn lửa bất ngờ bùng cháy, cả hai người cũng ngã nằm xuống đất, hơi nóng từ phía sau cuồn cuộn, rất lâu sau mới ngừng lại.

Thượng Quan Lưu Vân đang lái xe trên đường quốc lộ thì chợt nghe thấy tiếng thét, chinh là tiếng của Lạc Uyển ở phía sườn núi trước mặt. Lý Đại Lộ và anh đều lo lắng, không ai nói gì, còn xe được nhấn ga chậy càng nhanh. Mãi đến khi tiếng nổ kia bùng phát, một đám lửa ở giữa sườn núi bốc cao, mới phát hiện hai người ngã bên cạnh chiếc xe bốc cháy chính là Tiểu Mộ và Lạc Uyển.