Truyện ma đọc: Cưới ma

Truyện ma đọc: Cưới ma

Chương 17: Khúc Thiêm Trúc trở về

Cao thủ Hà đi khỏi một lúc thì Chu Xung về, vừa vào cửa anh đã hỏi ngay: “Cao thủ máy tính có đến không?”
Lục Lục từ thư phòng bước ra, vừa giúp Chu Xung treo áo lên mắc vừa nói: “Có.”
“Có tìm ra vi-rút không?”
“Không.”
“Thế thì anh phải đập bỏ máy.”
“Cứ để xem sao đã. Vừa rồi anh ta đã cài đặt lại window.”
“Em không sợ nó nữa à?”
Lục Lục hơi do dự, nói: “Nếu lại phát hiện ra điều bất ổn… thì anh vứt nó đi!”
“Được. Máy của em, tùy em.”
“Trang web “Lưới tình” tìm anh có việc gì?”
“Họ muốn mở cuộc họp báo về bài hát của anh, địa điểm tại Thượng Hải, họ mời anh đến dự.”
“Tức là anh phải đi. Bao giờ đi?”
“Ngày 17 tháng 12, thứ Năm.”
“Cũng tốt. Đây là cơ hội rất hay. Anh sẽ đi mấy ngày?”
“Hôm sau quay về luôn.”
Lục Lục hơi buồn buồn: “Em lại ở nhà một mình…”
Chu Xung hôn vào má cô, nói: “Nếu em thấy sợ thì gọi một cô bạn đến ở cùng.”
“Mấy hôm tới chúng ta nên ra phố, anh cần mua vài bộ quần áo. Dự họp báo, nên ăn mặc cho đàng hoàng một chút.”
“Anh mua quần áo thì em đừng góp ý gì là được.”
“Được! Em chỉ đi cùng anh thôi. Anh nên mua cặp kính râm nữa. Ngôi sao phải có phong cách của ngôi sao.”
Chu Xung: “Vớ vẩn!”
Ngày 16 tháng 12, trời râm mát.
Buổi sáng, Lục Lục nhận được cú điện thoại từ một số máy lạ. Thì ra là của cô gái Hảo Thiên Trúc. Cách đây ít hôm cô gọi cho Thiên Trúc về tình hình Khúc Thiêm Trúc, cô ta đã lưu lại số di động của Lục Lục.
Giọng Hảo Thiên Trúc có vẻ gấp gáp: “Tôi cho chị biết một tin này.”
“Tin gì?”
“Khúc Thiêm Trúc đã trở về!”
“Trở về?” Lục Lục vừa mừng vừa thất vọng. “Từ bao giờ?”
“Cách đây hai hôm, ngày 14. Chị biết là ngày gì không?”
“Là ngày gì?”
“Chị ấy và bạn trai kết hôn ngày 11, theo tập quán dân gian, thì ngày 14 chị ấy sẽ trở lại nhà mẹ đẻ. Vậy là chị ấy đã trở lại thật. Nhưng chỉ có một mình…”
“Còn Triệu Tĩnh thì sao?”
“Không biết.”
“Không biết à?”
“Về hôm trước thì sáng hôm sau đến quán trà làm việc. Nói năng bình thường như mọi ngày, nhưng hễ ai hỏi rằng vừa rồi đi đâu thì Thiêm Trúc bắt đầu trở nên kỳ quặc, toàn nói linh tinh. Công an đã đưa chị ta về sở điều tra. Chị có quen bên công an phải không? Chị cứ hỏi họ xem sao.”
“Được! Cảm ơn nhé!”
“Chị hỏi Thiêm Trúc xem khi nào chị ấy trở lại làm việc. Tôi rất nhớ chị ấy.”
“Được, tôi sẽ hỏi hộ.”
Đặt di động xuống, Lục Lục bắt đầu suy nghĩ về vụ việc này. Lúc trước chỉ là hai người sắp cưới thì mất tích, đó là phần mở đầu của bài báo, thêm thông tin hôm nay thì coi như được viết được nửa bài, còn thiếu phần kết luận… hoặc còn gọi là còn thiếu đáp án.
Liệu công an có khai thác được đáp án từ miệng Khúc Thiêm Trúc không?
Lục Lục liền gọi điện cho người quen ở Sở công an để thăm dò tình hình về Khúc Thiêm Trúc. Người này giới thiệu cô với điều tra viên phụ trách vụ án này. Cô không ngờ sự việc lại phức tạp như vậy.
Công an gọi Khúc Thiêm Trúc đến, hỏi điều gì cô ta cũng trả lời trôi chảy, nhưng hễ hỏi: cô vào Triệu Tĩnh đã đi đâu, thì Thiêm Trúc mắt trợn tròn như ngủ mê gặp ma, rồi nói năng lung tung chắp vá, không sao hiểu nổi.
Triệu Tĩnh mất tích, Thiêm Trúc thì cùng đi, cho nên cô ta là nghi phạm đầu tiên. Cảnh sát chưa tìm ra manh mối, đương nhiên rất cần lời khai của cô ta, và ít ra đây cũng là người trong cuộc. Nhưng dù hỏi kiểu gì thì cũng không khai thác nổi bất cứ một thông tin nào, họ chẳng khác gì đang đối thoại với một kẻ đang mê sảng có thần kinh không bình thường.
Công an bí quá đành đưa Thiêm Trúc đi giám định thần kinh. Nhưng các bác sĩ không kết luận được, vì trường hợp này quá đặc biệt. Khám các chỉ số theo thông lệ, thì Thiêm Trúc rất bình thường, rất đủ “năng lực chịu trách nhiệm”, nhưng hễ hỏi “Triệu Tĩnh đi đâu?” thì tư duy của cô ta lập tức rối loạn, thậm chí mất cả khả năng ngôn ngữ. Chuyển sang đề tài khác thì cô ta lại trở về trạng thái bình thường. Các chuyên gia không thể đưa ra kết luận, đây là việc chưa từng có trong lịch sử giám định thần kinh tư pháp.
Lục Lục cảm thấy khâm phục các vị chuyên gia ấy, vì họ rất tôn trọng y đức nghề nghiệp, tuyệt đối không tùy tiện đưa ra một kết luận nào đó cho xong chuyện; họ sẵn sàng thừa nhận rằng mình không thể đưa ra kết luận giám định chính xác. Đó mới là tinh thần trách nhiệm cao nhất! Hệ thần kinh của con người là một thế giới vô cùng bí hiểm, có nhiều trường hợp các chuyên gia cũng không thể giải mã được.
Khúc Thiêm Trúc càng không thể nói về tung tích của Triệu Tĩnh thì cô ta càng là đối tượng tình nghi số một.
Sau đó công an thẩm vấn lại, họ dùng máy kiểm tra nói dối. Các nhân viên điều khiển máy gắn các bộ cảm ứng vào ngón tay, ngực, cổ tay Khúc Thiêm Trúc, đo các thông số điện trở trên da, sự thay đổi của nhịp thở, của huyết áp… Lúc đó Thiêm Trúc ở trạng thái rất tỉnh táo, cô ta biết mình đang bị kiểm tra nói dối. Nhưng dường như cô ta lại không hiểu công an cần tìm hiểu điều gì.
Trước khi tiến hành kiểm tra, một nữ cảnh sát tuổi ngoài 40, giàu kinh nghiệm về lĩnh vực này đã trò chuyện “rất tự nhiên” với Thiêm Trúc.
“Hôm nay cô Thiêm Trúc bao nhiêu tuổi?”
“Hôm nay ư?”
“Xin lỗi. Năm nay?”
“26.”
“Trông cô rất xinh.”
Thiêm Trúc không nói sao, chỉ lặng lẽ, cảnh giác nhìn người nữ cảnh sát và chờ đợi.
“Cô thích công việc pha trà không?”
“Có.”
“Cô làm ở đó bao lâu rồi?”
“Đến tháng 2 sang năm thì vừa tròn một năm.”
“Cô có nhiều bạn không?”
“Nhiều! Tính cách tôi không giống con gái cho nên có nhiều cô gái rất thích tôi.”
“Có nhiều bạn nam không?”
“Cũng rất nhiều.”
“Anh ấy không ghen à?” Nữ cảnh sát này muốn lái câu chuyện sang Triệu Tĩnh nhưng chị không nói ra tên anh ta.
“Ai cơ?” Thiêm Trúc cảnh giác.
“Bạn trai của cô!”
Hai chữ bạn trai chẳng khác gì một lời nguyền khiến Thiêm Trúc đờ đẫn, rồi cô ta bắt đầu trở nên không bình thường nữa. Nhưng cô ta hoàn toàn không có vẻ gì là giả vờ điên dại, sắc mặt vẫn nghiêm chỉnh: “Bạn trai là cái gì? Là cái chậu sắt tráng men, đồ phản bội, tôi cực ghét không bao giờ chấp nhận! Tôi chỉ muốn lấy bùn nhão trát lên mặt hắn, cho hắn biến thành con lợn…”
Các bộ cảm biết truyền tín hiệu vào máy chủ để kiểm tra khả năng nói dối. Nhân viên điều khiển máy xác nhận: cả khi Thiêm Trúc ở trạng thái bình thường hoặc không bình thường, các chỉ số đều ổn định. Nói cách khác, Thiêm Trúc không nói dối một câu nào.
Người cảnh sát viên nhìn kỹ màn hình máy tính. Rồi bất thình lình tung ra một câu hỏi nhạy cảm: “Triệu Tĩnh đi đâu?”
Khi Thiêm Trúc nói đến chữ “con lợn” thì nét mặt vẫn tươi cười; nhưng khi nghe câu hỏi ấy của cảnh sát thì nét cười có vẻ trẻ con biến mất, rồi nói với ý tán đồng: “Về vóc dáng thì anh chàng họ Triệu là số một, nhưng chẳng có sự vật nào là tuyệt đối cả. Ví dụ bản thân tôi hồi nhỏ rất ngoan, nhưng lại rất thích cầm mũi dao rạch một đường trên đùi cô giáo…”
Máy tính cho biết các tham số sinh lý của Thiêm Trúc vẫn rất bình thường. Hình như cô ta đang kể về những ngày thơ ấu, đang trở lại với những ký ức rất đẹp. Nữ cảnh sát mỉm cười, ngắt lời: “Chúng ta nên nói về bố mẹ cô!”
Thiêm Trúc nghĩ ngợi, rồi nói: “Mẹ tôi… rất đanh đá nhưng cũng rất chịu thương chịu khó. Nếu chị về nhà tôi chơi, bà sẽ mời chị ăn nhiều món ngon…”
Nếu nói Thiêm Trúc là bình thường, thì một lúc nào đó lại không bình thường; nếu nói cô ta không bình thường, thì một lúc nào đó lại thấy cô ta tuyệt đối bình thường.
Tuy nhiên, trong quá trình kiểm tra nói dối, cảnh sát sàng lọc ra được một từ quan trọng: phản bội. Có phải Khúc Thiêm Trúc phát hiện ra Triệu Tĩnh có hành vi phụ tình, sau đó cô giết anh ta không?
Nhưng đó chỉ là một từ, không thể coi là chứng cứ. Cảnh sát thấy bí, không biết nên xử lý nghi phạm đặc biệt này ra sao. Cuối cùng họ đành phải thả cô ta về nhà nhưng cấm đi khỏi thành phố, hễ cảnh sát triệu phải có mặt ngay lập tức. Nghe nói sau khi Khúc Thiêm Trúc ra khỏi sở công an thì lập tức rẽ vào một quán tạp hóa nhỏ mua cây kẹo dài ngậm luôn.
Triệu Tĩnh mất tích chỉ có Khúc Thiêm Trúc biết, nhưng hình như cô ta bị cái gì đó chặn họng, hoặc là, bị ai đó rút mất trí nhớ…
Lục Lục quyết định tạm thời không đi phỏng vấn Khúc Thiêm Trúc. Cô ta vừa bị công an phỏng vấn mấy lần, đang lúc nhạy cảm lại đến phỏng vấn tiếp thì không thể khai thác được gì, chỉ khiến cô ta càng hoang mang mà thôi. Cô ta đang ở trạng thái kỳ quái như thế, ngay công an còn không thẩm vấn được điều gì, thì Lục Lục lại càng không thể tìm ra thông tin. Cô đoán chắc chắn Khúc Thiêm Trúc đã bị một cú sốc ghê gớm nào đó, có lẽ ít hôm nữa sẽ dần bình phục.
Lục Lục gọi điện cho Hảo Thiên Trúc, hỏi được số di động của Khúc Thiêm Trúc. Cô muốn làm quen trước đã, rồi sẽ tiếp cận như một người bạn, như thế sẽ có hiệu quả hơn. Hảo Thiên Trúc cũng cho biết người quản lý quán trà cũng đã biết tin tức Khúc Thiêm Trúc được thả về, và cho rằng cô ta bị bệnh tâm thần hiếm gặp, tiếp xúc bình thường không thể nhận ra. Người quản lý quán trà đã gọi điện đến nhà Thiêm Trúc, nói rằng cô bỏ việc dài ngày nên bị sa thải.
Lục Lục bèn gọi cho Khúc Thiêm Trúc, chuông reo rất lâu mới thấy cô ta nghe máy. Một giọng nữ rất trầm.
“Ai đấy?”
“Là Khúc Thiêm Trúc phải không? Tôi là Lục Lục, bạn của Hảo Thiên Trúc.”
“Cô là ai?”
Lục Lục chợt nhớ rằng Hảo Thiên Trúc từng nói tên Hảo Thiên Trúc là tên cũ, tên mới đổi là Hảo Thiên Dực, ở khách sạn Tây Sơn đều gọi cô ta bằng tên mới. Lục Lục bèn cải chính: “Tôi là bạn của Hảo Thiên Dực.”
“Chào cô.”
“Thiên Dực hay nhắc đến cô, tôi rất muốn làm quen với cô. Tôi nói thế này có… đường đột quá không?”
“Không sao.”
“Tôi mới về thủ đô vài năm nay, rất ít bạn bè, bạn cùng đi dạo phố cũng chẳng có. Hôm qua tôi đi hiệu mua hai cái mũ, một cái màu đỏ, một cái màu đen, đều rất đẹp. Thiên Dực nói cô rất thích mũ, tôi muốn gửi bưu điện tặng cô một cái.”
“Thế thì ngại quá. Tôi đã có rất nhiều mũ. Cảm ơn nhé!”
“Mũ của con gái đâu phải để đội, mà là để ngắm nghía. Tôi sẽ tặng cô chiếc màu đỏ, cô nhắn tin vào di động cho tôi biết địa chỉ đi?”
“Được! Đúng là tôi rất thích mũ.”
Không ngờ hai bên nói chuyện rất ổn, từ chuyện mũ, giày dép… câu chuyện dần trở nên thân thiết. Nhưng Lục Lục vẫn rất thận trọng để giữ chừng mực, tuyệt đối không nhắc đến hai chữ bạn trai. Sắp ngừng điện thoại, Khúc Thiêm Trúc có phần quyến luyến, nói: “Cô đừng quên, là chúng ta đã hẹn nhau đi chơi phố đấy nhé.”
“Được.”