Truyện ma đọc: Cưới ma

Truyện ma đọc: Cưới ma

Chương 21: Bám theo

Lục Lục xem giờ, 14 giờ 4 phút. Cô cất di động, tiếp tục cất bước, vừa đi vừa nhìn xung quanh. Phía trước là ga tàu hỏa. Khúc Thiêm Trúc không thể đến đây, và dù có đến thì cũng khó mà tìm thấy cô ta. Hành khách quá đông.
Có phải là vận mệnh hoặc đôi mắt ấy thu xếp không, hay do ma xui quỷ khiến Lục Lục đi vào sân ga. Đủ các thứ tiếng địa phương ồn ào rót vào tai cô. Có cả những người lấm lét chạy đến nói khẽ, gạ gẫm “Cô cần vé không? Vé giường nằm đi Thẩm Dương…”
Lục Lục tránh sang bên, ra đứng trước ô cửa bán vé. Cô bỗng dừng lại. Có một cô gái đứng trước ô cửa bán vé, cũng không hành lý như Lục Lục, đang ngẩng nhìn. Chính là Khúc Thiêm Trúc! Tim cô đập dồn dập như hóa điên. Cô định lập tức gọi điện cho ông chú dượng Khúc Thiêm Trúc, nhưng lại thôi. Cô nên bám theo xem cô ta sẽ đi đâu. Khúc Thiêm Trúc giờ đây là một bệnh nhân tâm thần nhưng cũng ẩn chứa những bí mật lớn.
Cô cẩn thận đi vòng ra phía sau Khúc Thiêm Trúc, đứng cách cô ta chừng 30 mét. Khúc Thiêm Trúc vẫn đứng đó, thỉnh thoảng ngơ ngác nhìn sang hai bên, hình như đang muốn tìm ai. Cô ta vẫn mặc áo Jacket tím, váy bò ngắn, bít tất liền quần, chân đi ủng da đen, mặt vẫn trang điểm nhẹ, hệt như cách đây mấy ngày đến nhà Lục Lục.
Một người nam giới cao gầy, mặc Jacket màu tím bước đến gần cô ta, rón rén bắt chuyện làm quen. Khúc Thiêm Trúc ngoảnh sang nhìn, không biết cô ta nói những gì, khiến anh chàng sửng sốt rồi từ từ bước giật lùi, sau đó bỏ đi, đi rất xa rồi dừng bước, quay lại nhìn Khúc Thiêm Trúc, rồi lại nhìn khắp xung quanh. Cuối cùng anh ta bật cười rồi biến mất vào đám đông.
Lục Lục không thể biết họ nói gì, cô tiếp tục theo dõi Khúc Thiêm Trúc. Cô ta đã bước vào phòng bán vé! Mua vé hay sao? Định đi đâu? Trong người cô ta có tiền không? Lục Lục rảo bước, cũng vào theo.
Khu vực bán vé không đông người, khi Lục Lục bước vào thì Khúc Thiêm Trúc đã rời cửa sổ bán vé rồi đi ra. Lục Lục không kịp tránh mặt, vội đứng vào cuối hàng người đang xếp hàng mua vé. Khúc Thiêm Trúc chầm chậm bước về phía cô.
Lục Lục căng thẳng cực độ, gắng nghĩ thật nhanh nếu bị cô ta nhận ra thì mình nên ứng phó ra sao.
Khúc Thiêm Trúc bước lại càng gần hơn.
Lục Lục dù căng thẳng nhưng vẫn ngoảnh lại nhìn thẳng vào mặt Khúc Thiêm Trúc. Khuôn mặt cô ta rất sạch sẽ sáng sủa, chỉ đôi mắt là có vẻ mệt mỏi. Ánh mắt Khúc Thiêm Trúc chỉ lướt qua Lục Lục rồi nhìn ra xa. Cô ta không nhận ra cô. Nhưng rồi hình như được trí nhớ gợi mở điều gì đó, Khúc Thiêm Trúc lại ngoảnh lại nhìn Lục lục. Lục Lục đang định cười và bắt chuyện thì ánh mắt Khúc Thiêm Trúc lại chỉ thoáng lướt qua, cuối cùng cô ta chầm chậm bước ra khỏi phòng bán vé.
Tức là cô ta vẫn không nhận ra Lục Lục. Lục Lục cũng ra theo và tiếp tục bám đuôi. Lúc này là 14 giờ 19 phút.
Khúc Thiêm Trúc đi loanh quanh ở sân một hồi rồi trở vào phòng chờ, đứng trước màn hình rộng ở chính giữa chăm chú đọc các dòng thông báo. Một lúc sau cô ta đi thang máy lên tầng hai, bước vào phòng chờ số 4, đi theo lối sát bên cạnh rồi bước đến cửa soát vé. Lục Lục nhìn bảng điện tử treo trên cửa: chuyến tàu 1655, Thủ đô – Quý Dương. Khách chờ ở đây, 15 giờ khởi hành, ngừng soát vé trước năm phút.
Đầu Lục Lục như muốn nổ tung!
Chính Khúc Thiêm Trúc và Triệu Tĩnh đi chuyến tàu này sau đó cả hai mất tích! Có phải cô ta định đi tìm Triệu Tĩnh không?
Cô bỗng cảm nhận mình sắp khám phá ra một bí mật to lớn! Điều này khiến cô thở gấp.
Lúc này là 14 giờ 33 phút, chưa soát vé. Khúc Thiêm Trúc đứng ngay ngắn trước lan can chờ mở cửa để vào.
Nên làm gì đây? Lục Lục lấy di động ra gọi cho Chu Xung. Anh đã bật máy, cô nghe thấy tiếng đàn ghi-ta còn vụng về, chắc Chu Xung đang dạy đàn cho cậu bé nào đó.
“Chu Xung, em đã tìm thấy Khúc Thiêm Trúc. Cô ấy đang ở ga tàu hỏa, hình như đang định đi đâu đó…”
“Em báo ngay cho gia đình người ta, chứ gọi anh làm gì?”
“Cô ấy đang xếp hàng vào cửa để lên chuyến tàu 1655, tức là chuyến tàu cô ta và Triệu Tĩnh đi rồi mất tích. Anh mau đến đây đi?”
“Anh đến để làm gì?”
“Chúng ta cùng bám theo.”
“Sau đó thì sao?”
“Nếu bám theo, rất có thể ta sẽ tìm ra mọi bí mật! Anh không thấy những bí mật đó liên quan đến nhà chúng ta à?”
“Cô ta là một con điên lang thang khắp nơi! Nếu em đi theo thì em cũng hóa điên như cô ta mất!”
“Vậy anh có đến không?”
“Anh đang dạy đàn.”
“Thế thì mình em đi vậy.”
“Đừng có làm bừa, em phải quay về nhà ngay!”
“Em sẽ liên tục gọi điện cho anh.”
Nói rồi Lục Lục dập máy. Cô nhất định phải đi theo Khúc Thiêm Trúc để làm sáng tỏ những chuyện kỳ quái. Cô đã phải chịu đựng quá nhiều rồi. Chuông điện thoại reo. Chu Xung gọi. Lục Lục lờ tịt.
Khúc Thiêm Trúc vẫn nghiêm chỉnh đứng một chỗ chờ tàu, thậm chí không ngó nghiêng xung quanh.
Lục Lục nhìn quanh. Có một bà già đang ngồi trên ghế băng uống trà Bát Bảo, trông rất hiền từ. Cô bèn bước đến, chỉ vào Khúc Thiêm Trúc và nói với bà già: “Bà ơi, cô gái kia là em cháu, nó hơi lẩn thẩn, bà để mắt giúp cháu, cháu đi vệ sinh mấy phút rồi quay lại ngay, được không ạ?”
Bà già nói: “Cô gái mặc áo tím phải không?”
“Đúng ạ!”
“Được! Cứ đi đi.”
Lục Lục vội chạy ra khỏi phòng chờ, xuống tầng dưới, chạy ào đến cửa bán vé.
Điện thoại lại reo, vẫn là Chu Xung, cô không nghe.
Quá may, cửa bán vé đang vắng tanh, Lục Lục chạy đến nói: “Bán tôi một vé giường cứng, đi Quý Dương, chuyến tàu 1655.”
Người bán vé tra máy tính, rồi nói: “Đã hết vé giường nằm.”
“Thì vé ngồi cũng được.”
Cô cầm vé chạy ào về phía phòng chờ, cô cần tranh thủ thời gian, phòng trường hợp không tìm thấy Khúc Thiêm Trúc thì cô vẫn còn thì giờ để trả lại vé.
Lục Lục chạy vào đến phòng chờ số bốn, lúc này là 14 giờ 48 phút. Mọi hành khách đều đã đứng lên xếp hàng vào cửa. Cô không nhìn thấy bà già uống trà lúc nãy nhưng Khúc Thiêm Trúc thì vẫn đứng kia, cô ta đứng hàng đầu.
Đã bắt đầu soát vé, Lục Lục cố chen lên trên. Người soát vé chặn Khúc Thiêm Trúc lại hỏi: “Vé của cô đâu?”
Đám đông hành khách bắt đầu ồn ào, ai cũng muốn được vào sớm. Lục Lục phát hoảng, cô lo rằng Khúc Thiêm Trúc không có vé. Khúc Thiêm Trúc nhìn người nhân viên, rồi bắt đầu lục túi áo. Ông ta lớn tiếng: “Còn bao người đang chờ để vào cửa, sao cô không cầm sẵn vé trong tay? Rách việc quá!”
Lục Lục không ngờ Khúc Thiêm Trúc chìa vé ra thật, lại có những hai vé! Người soát vé có vẻ không tin, cầm lấy vé rồi nhìn rất kỹ. Không thấy dấu hiệu gì bất thường, ông ta mới bấm lỗ soát vé, rồi hỏi: “Người nữa đâu?”
Khúc Thiêm Trúc không trả lời, chỉ nhận lại vé rồi đi thẳng vào trong, khiến ông ta phải nhìn theo mãi và lẩm bẩm càu nhàu gì đó.
Lục Lục qua cửa soát vé, vội đuổi theo Khúc Thiêm Trúc. Tại sao cô ta lại mua những hai vé? Còn một người nữa đi cùng hay sao? Người ấy đâu?
Khúc Thiêm Trúc cùng mọi người đi qua vài chỗ rẽ, đến thềm ga tàu. Đoàn tàu số 1655 đang lặng lẽ đứng chờ ở đó. Cô ta lên toa số 12, Lục Lục nhìn vé của mình, cũng toa số 12. Cô mua vé chỉ sau Khúc Thiêm Trúc một lúc. Cô thầm mong chỗ ngồi đừng quá sát nhau.
Lên toa tàu, Khúc Thiêm Trúc ngồi ghế số 7. Lục Lục thở phào, ghế của cô số 17. Chỗ của họ đều ở ghế đôi sát lối đi, cách nhau một hàng ghế, cho nên Lục Lục có thể nhìn rõ gáy Khúc Thiêm Trúc. Đã xác định vị trí rõ ràng, Lục Lục liền cúi đầu, giấu mặt, phòng trường hợp Khúc Thiêm Trúc đứng lên ngoái lại có thể nhìn thấy mình.
Lúc này là 15 giờ 16 phút, còn bốn phút nữa thì tàu chuyển bánh.
Điện thoại lại đổ chuông, lại là Chu Xung gọi. Lục Lục vẫn im lặng.
Hành khách lên tàu mỗi lúc một đông, chỉ lát sau đã ngồi kín cả toa. Hình như không có hành khách người Bắc Kinh, mọi người toàn nói tiếng địa phương, Lục Lục nghe không hiểu, cô cảm thấy rất cô đơn. Cô cũng từng đi nhiều nơi nhưng có lẽ đây là chuyến đi dở hơi nhất của cô.
Ngồi cạnh Lục Lục là một nam giới to béo, “chèn” cô rất khó chịu, cô đành ngồi nhích ra, như thế cô có thể nhìn thấy một cánh tay và một chân của Khúc Thiêm Trúc. Điều kỳ lại là chỗ ngồi bên cạnh cô ta vẫn bỏ trống, một bác nông dân xách một cái túi to bước đến, chỉ vào chỗ trống, nói giọng nặng chịch: “Chỗ kia có người ngồi không?”
Khúc Thiêm Trúc khẽ nói: “Có rồi!”
Bác nông dân nhìn quanh, các ghế đã kín cả, bèn nài nỉ: “Cứ cho tôi ngồi tạm, nếu họ đến thì tôi đứng dậy.”
Khúc Thiêm Trúc the thé rít lên: “Người ta đang ngồi rồi, ông không nhìn thấy à?”
Bác nông dân không dám gây thêm rắc rối, vội xách túi bước đi. Lục Lục tròn mắt nhìn, tại sao cô gái điên này lại mua hai vé, và cứ bỏ trống chỗ ngồi đó? Cô nghĩ ngợi nhức cả đầu. Chẳng lẽ ghế đó dành cho người bạn trai Triệu Tĩnh?