Truyện ma đọc: Cưới ma

Truyện ma đọc: Cưới ma

Chương 32: Nơi âm dương tiếp giáp

Bên cạnh ông ta vẫn dựng cây gậy treo trên lá cờ đang chết rũ thõng xuống, không động đậy. Dưới ánh đèn đường, cặp kính râm của ông trông đen kịt, nửa khuôn mặt trắng bệch. Đường phố vắng tanh. Làm gì có ai đi xem bói vào giờ này? Tiểu Quân nhớ đến câu nói của nhà văn A: kẻ cô độc luôn đáng nghi.
Cô nghĩ một hồi lâu, cuối cùng từ từ bước lại chỗ ông ta. Người mù ấy hướng nửa mặt về phía cô. Cô hiểu rằng ông ta đang chờ cô. Cô dừng lại bên cạnh, chờ ông ta nói.
Quả nhiên ông ta lên tiếng: “Cô định hỏi gì không?”
Tiểu Quân nghĩ ngợi, rồi nói: “Ông đã nhìn thấy tấm ảnh cưới ma chưa?” À, ông ta mù, mình nên nói là “đã từng” mới đúng.
Người mù nói: “Chỉ có tôi hiểu về nó.”
Tiểu Quân: “Thế thì… tôi muốn hỏi, người trong ảnh đã làm đám cưới ma, thật thế không?”
Người mù: “Đúng. Đám cưới kiểu ấy hàm chứa hai nửa của thế giới này.”
Cô nhìn lá cờ của ông ta, bỗng cảm thấy ông ta cũng thâm thúy như nhà văn A. Cô hỏi: “Đó là chuyện của thời đại nào?”
Người mù: “Đến năm nay là tròn 100 năm, cô có biết kết hôn 100 năm là thế nào không?”
Tiểu Quân: “Tôi chỉ biết 60 năm gọi là đám cưới kim cương.”
Người mù: “100 năm gọi là đám cưới tro xương.”
Câu này khiến Tiểu Quân ớn lạnh. Cô nghĩ ngợi rồi nói: “Ông có biết họ là người vùng nào không?”
Người mù quay mặt sang, dường như đôi mắt sau cặp kính râm có thể nhìn thấy cô, rồi ông ta cười nói: “Tôi cho cô biết một bí mật.”
Tiểu Quân lập tức nhìn chằm chằm vào miệng ông ta. Chính ông ta đã là một bí mật.
Người mù: “Nhưng tôi phải thu phí.”
Tiểu Quân hơi lúng túng: “Tôi vừa từ nhà ra, không mang theo tiền.”
Người mù: “Không sao. Hôm nào tiện cô đưa tôi cũng được. Tôi cũng cần phải sống.”
Tiểu Quân: “Vâng, tôi hiểu. Cảm ơn ông đã tin tôi.”
Người mù: “Nơi ấy rất bí hiểm, không giống với bất cứ nơi nào trên thế giới này, đó là nơi âm dương tiếp giáp. Nếu cô và người yêu tìm thấy nơi đó thì có thể biết trước số phận…”
Tiểu Quân: “Số phận gì?”
Người mù: “Ai trong hai người sẽ là người giã từ thế giới này trước.”
Tiểu Quân sững người. Vài chục năm sau, cô và Trường Thành đương nhiên lần lượt chết, nhưng nói đến cái chết thì quá tiêu cực, cô không cần nhìn xa đến thế, cô chỉ muốn cùng Trường Thành nắm tay nhau bước trên con đường họ đã chọn và cả hai đều biết nâng niu từng ngày sống cùng nhau. Nhưng cô vẫn không nén nổi, lại hỏi: “Muốn biết thì làm thế nào?”
Người mù: “Cô tìm đến cái nơi làm đám cưới ma, chụp một bức ảnh; trong ảnh sẽ có người nhắm mắt; người không nhắm mắt sẽ chết trước. Ảnh phải chụp vào Chủ Nhật.” Nói đến đây ông ta thở dài: “Các đôi trai gái đều nên đến đó một lần…”
Tiểu Quân hỏi: “Quý Châu, cụ thể là ở đâu?”
Người mù trả lời gọn lỏn: “Đồng Hoảng.”
Tiểu Quân tiếp tục hỏi: “Đồng Hoảng? Ông nói rõ rõ hơn được không?”
Người mù đưa ngón tay trắng bệch lên môi “suỵt…” rồi nói nhỏ: “Đó là thiên cơ, tôi không thể nói thêm. Bây giờ tôi đưa cô cái này. “Ông ta lần túi áo lấy ra một tờ giấy đưa cho Tiểu Quân: “Ở đây!”
Tiểu Quân giơ nó ra trước ánh đèn đường nhìn hồi lâu vẫn không thấy gì hết: “Trên này chẳng có gì, ông ạ.”
Người mù: “Đem về nhà mà xem cho kỹ.”
Tiểu Quân bắt đầu nghi ngờ người mù này là kẻ lừa đảo, cô thầm nghĩ, rồi nói: “Ông có thể nói xem, bạn trai của tôi tên là gì không?”
Bàn về tương lai, thì dù có nói gì cũng không thể kiểm chứng, nhưng yêu cầu của Tiểu Quân thì là thứ rất hiện thực. Hình như ông ta ngớ người ra, rồi từ từ đứng dậy nói: “11 người nhà tôi đang chờ tôi về ăn cơm, tôi phải đi đây. Tin hay không tùy cô.” Nói rồi ông ta cuốn lá cờ lại nhét vào bọc, nhổ cái cán tre lên làm gậy dò đường, đi men theo hàng rào sắt của khu chung cư.
Tiểu Quân nhìn theo ông ta một hồi, rồi lại nhìn tờ giấy trong tay, gấp lại nhét vào túi áo. Cô quay về nhà. Người mù đòi tiền, nhưng lại không thể nói ra tên bạn trai cô, xét hai điểm này, ông ta rất giống một kẻ lừa đảo. Nhưng tại sao cứ tấm ảnh cưới ma xuất hiện thì ông ta cũng xuất hiện? Tiểu Quân chịu không thể hiểu nổi. Nếu ông ta đúng là một cao nhân đặc biệt, thì mình có nên cùng Trường Thành đi đến cái nơi kia để tìm câu trả lời không? Tiểu Quân bắt đầu thấy tò mò. Phía trước có một phụ nữ trẻ dắt đứa con nhỏ bước lại, thằng bé đòi mẹ cho nó tiếp tục chơi đùa nữa, người mẹ không cho, nó khóc váng lên, bị bà mẹ phát ột cái vào mông, nó càng khóc to hơn.
Tiểu Quân tiếp tục suy nghĩ, nếu Trường Thành chết trước, thì từ nay cô sẽ hết lòng chiều chuộng anh, cô sẽ sắp đặt trước cho quãng đời quả phụ của mình sau này. Nếu cô chết trước, thì cô sẽ đòi Trường Thành phải yêu cô thật nhiều, cô cũng sẽ tìm trước cho anh một người phụ nữ, để sau này cô ra đi rồi người này sẽ chăm sóc cho Trường Thành trong lúc cô đơn…