Truyện ma đọc: Cưới ma

Truyện ma đọc: Cưới ma

Chương 34: Chuyến đi

Trở về cổng khu chung cư, Tiểu Quân lại nhìn về chỗ người mù từng ngồi, không ngờ ông ta lại xuất hiện! Lần này ông ta chỉ chống gậy đứng đó chứ không treo cờ, hình như đang chờ ai. Cô phóng xe đến trước mặt ông ta, gọi: “Chào ông!”
Người mù nhận ra cô là ai, ông ta ngoảnh sang cô, mừng rỡ nói: “Tôi đang chờ cô!”
Tiểu Quân xuống xe, nói: “Xin lỗi vì đã để ông phải chờ, tôi vừa đi làm về. Tôi cần gửi ông bao nhiêu ạ?”
“Một ngàn.”
Tiểu Quân ngớ ra, không ngờ lại nhiều đến thế. Túi cô chỉ có vài trăm.
“Lúc này tôi không đem đủ tiền, bác chờ một lát, tôi về nhà lấy thêm rồi sẽ ra ngay.”
“Không sao, có bao nhiêu đưa bấy nhiêu cũng được.” Người mù tỏ ra rất thoáng.
Tiểu Quân: “Thế sao được!”
Ông ta nói: “Nếu không vì cả nhà tôi cũng cần sống thì tôi cũng không thu phí của cô làm gì. Tôi bán cái thứ không nên bán, chắc không bao lâu nữa tôi sẽ bị báo ứng. Tôi nên học nghề tẩm quất mát-xa và nên bỏ nghề này.”
Cơn gió lạnh thổi qua, ông ta co người lại. Đã vài lần gặp, Tiểu Quân đều thấy ông ta mặc cái áo gió màu xanh, hình như ông ta không có cái áo nào khác thì phải. Trời lạnh dần, bên trong ông ta lại không mặc áo len, trông thực đáng ái ngại.
Nếu ai đó bói toán vì kiếm tiền thì chắc chắn là trò bịp bợm; nếu không lấy tiền thì lại càng là bịp bợm. Nhưng Tiểu Quân cảm thấy người mù này rất thật thà. Cô vét hết tiền trong túi ra đưa vào tay ông ta. Ông ta sờ từng tờ một, cẩn thận bỏ vào túi áo, bàn tay lại vỗ nhẹ nó.
Tiểu Quân nói: “Nhà ông có 11 người à?”
Ông ta ngoảnh sang Tiểu Quân, chỉ cười chứ không nói gì. Có lẽ ông ta muốn nói rằng, câu nói của mình hôm qua chỉ là một câu đố chữ chứ không phải là sự thật.
Ông ta nói: “Tôi về đây. Cô hãy giữ sức khỏe.” Rồi ông ta chọc cái gậy dò đường, chậm rãi bước đi.
Đoạn đường trước mặt có cái cột điện, ông ta bước về phía đó. Nhà ông ta ở đâu? Xe máy tăng tốc một lúc sẽ bằng ông ta lần mò cả tiếng đồng hồ. Nghĩ vậy, Tiểu Quân phóng lên xe nói: “Tôi đèo ông về nhà, sẽ nhanh hơn.”
Ông ta nói: “Cô thật tốt bụng. Cảm ơn. Tôi đi quen rồi mà!” Rồi ông ta ngẩng mặt lên trời, nghĩ ngợi, dường như tặc lưỡi đưa ra một quyết định. Ông ta nói: “Dù sao tôi cũng định rửa tay gác kiếm, cho nên tôi cho cô biết vậy: người làm đám cưới ma hiện vẫn còn sống, hơn 120 tuổi rồi. Ông ấy là cụ nội tôi. Con, cháu của cụ đã chết, tôi là chắt cũng sắp chết đến nơi, mà cụ vẫn sống; chắc là ông trời đã đánh mất sổ tử của cụ! Tờ giấy tôi đưa cô là chữ nổi của người mù, viết mấy chữ “thị trấn Đa Minh”, chữ đa là nhiều, chữ minh là sáng. Nếu đến đó thì cô có thể dễ dàng hỏi thăm được địa điểm thời đó làm đám cưới ma.”
Nói rồi ông ta bước đi. Chọc cái gậy nhận ra cột điện, ông ta bước vòng qua. Tiểu Quân đứng nghệt ra.
Thị trấn Đa Minh, một địa điểm bí hiểm nằm ở hướng chính bắc Đồng Hoảng.
Về nhà rồi, Tiểu Quân gọi điện cho Hội người mù Bắc Kinh để xác định. Một phụ nữ nhấc máy, rất nhiệt tình hướng dẫn. Người ấy diễn tả cho Tiểu Quân viết mấy chữ “thị trấn Đa Minh” bằng chữ nổi, sau đó cô đối chiếu với tờ giấy của người mù đưa cho, thấy giống hệt.
Tiểu Quân kinh ngạc. Nếu lấy bút vẽ nối liền các chữ nổi này lại thì vừa đúng là tuyến đi từ Bắc Kinh đến thị trấn Đa Minh! Sao lại thế? Đó là một đơn vị hành chính của nhà nước, nó không thể dễ dàng đổi tên để vừa khéo phù hợp với “sơ đồ” này; việc đó phải qua nhiều cấp nghiên cứu, phê duyệt rất phức tạp. Mặt khác, đường tàu hỏa từ Bắc Kinh đi Quý Dương đã có từ 50 năm trước, nó không thể được xây dựng “chiều theo” để ăn khớp với điều này. Chữ nổi thì xuất hiện cách đây 200 năm, người phát minh ban đầu càng không thể bố trí sẵn, “đồng mưu” với những người đời sau…
Tất cả đều trùng hợp quá ư kỳ lạ, khiến cho bất cứ ai có trí thông minh bình thường cũng phải kinh hãi.
Buổi tối, Trường Thành đến.
Gần đây anh bận rộn với việc tân trang nhà mới để chuẩn bị kết hôn; Tiểu Quân nêu các ý kiến, Trường Thành là người thực thi.
Cha mẹ Tiểu Quân mến Chu Xung và cũng mến Trường Thành. Lòng yêu mến ấy xuất phát từ tình thương yêu đối với cô con gái.
Trường Thành vừa bước vào, mẹ Tiểu Quân nói với vẻ quan tâm: “Trông cháu gầy đi đấy!”
Trường Thành cười: “Cháu vừa đi mua chiếc bàn uống trà.”
Mẹ Tiểu Quân ngạc nhiên: “Bàn, đã có rồi mà?”
Trường Thành chúm môi nhìn về phía phòng của Tiểu Quân, nói: “Tiểu Quân nói bàn kính lạnh lẽo, thích bàn gỗ hơn; cho nên cháu mới mua bàn gỗ về thay.”
Mẹ Tiểu Quân mỉm cười: “Nó chỉ hay làm nũng thôi!”
Trường Thành cười: “Cháu cũng thích bàn gỗ!”
Tiểu Quân bước ra, nói: “Còn cái bàn thủy tinh?”
Trường Thành nói: “Anh bán rồi.”
Tiểu Quân hỏi tiếp: “Bán? Bán cho ai?”
Trường Thành trả lời: “Bán cho cửa hàng thu mua đồ cũ.”
Tiểu Quân hỏi: “Bán bao nhiêu?”
Trường Thành đáp: “Giảm 30%…”
Tiểu Quân tiếc rẻ: “Nó mới tinh kia mà, sao anh hoang phí thế?”
Mẹ Tiểu Quân nguýt yêu cô con gái: “Nếu con bán được giá hơn thì đi mà bán! Chỉ nói không thì ai chả nói được!”
Trường Thành bước vào phòng Tiểu Quân.
Nhìn thấy tờ giấy viết chữ nổi trên bàn, anh hỏi: “Cái gì vậy?”
Tiểu Quân lập tức ném nó vào thùng rác: “Thứ vớ vẩn ấy mà!”
Trường Thành ngồi xuống, nói: “Anh cho em biết một tin vui.”
Tiểu Quân lơ đãng: “Công ty nhận được đơn đặt hàng lớn à?”
Trường Thành nói: “Không, điều đó không đáng nói. Em vẫn thích ban nhạc “90” đúng không? Họ sắp đến Tần Thị biểu diễn.”
“90” là nhóm ca sĩ mà Tiểu Quân vốn rất thích. Cô thấy phấn chấn, hỏi ngay: “Sao họ không đến Bắc Kinh hát nhỉ?”
Trường Thành: “Họ chưa phải ca sĩ hàng đầu, nếu về Bắc Kinh thì không đắt vé, chỉ có thể đến thành phố nhỏ thôi.”
Tiểu Quân hơi cụt hứng: “Sao họ không phải ca sĩ hàng đầu? Chính vì những thính giả ít hiểu âm nhạc như anh nên họ mới bị ế vé!”
Trường Thành cười: “Đúng, đúng! Họ là hàng đầu, được chưa? Anh đã lên mạng đặt hai vé hạng nhất, mai sẽ dẫn em đi Tần Thị xem họ biểu diễn, được chứ? Em xin nhà trẻ cho nghỉ phép đi!”
Tiểu Quân vui sướng gật đầu lia lịa: “Được, được!”
Trường Thành nói tiếp: “Nhưng xe anh đang trục trặc bộ phanh, đi Tần Thị thì toàn đường núi, thế nên ta sẽ đi tắc-xi.”
Tiểu Quân cười: “Đúng! Em cũng không thích anh lái xe. Khó nói chuyện. Đi tắc-xi là phải. Anh có thể ôm em suốt dọc đường.”
Trường Thành chợt nhớ ra: “Nhớ đem theo máy ảnh, biết đâu có thể chụp ảnh cùng thần tượng cảu em cũng nên.”
Tiểu Quân nói: “Khéo thật, hôm qua em vừa sạc pin.”
Trường Thành dí tay vào mũi Tiểu Quân: “Cứ thế nhé. Em đi nghỉ đi, sớm mai ta xuất phát.”
Tiểu Quân hào hứng: “Được!”
Trường Thành ra về. Tiểu Quân mở ngăn kéo lấy máy ảnh ra cho vào túi xách, nhưng cô không ngờ nó lại là một tai họa.
Hôm sau là ngày 10 tháng 12, thứ Năm. Tiểu Quân dậy sớm, gọi điện đến nhà trẻ xin phép nghỉ. Sau đó cô rửa mặt chải tóc nhanh gọn, nói với bố mẹ rằng mình đi chơi với Trường Thành một hai hôm sẽ về. Sau đó Tiểu Quân khoác áo túi bước ra cửa. Mẹ cô gọi với: “Ăn sáng đã rồi hãy đi?”
Tiểu Quân không quay lại trả lời: “Con sẽ ăn McDonald’s.”
Trường Thành đã chờ cô dưới nhà. Anh mặc âu phục, đi giày da, nghiêm chỉnh như khi làm việc ở công ty. Tiểu Quân biết anh không thích âm nhạc, nếu không có cô thì anh chẳng biết ban nhạc “90” là ai.
Vì muốn Tiểu Quân được vui, Trường Thành sẵn sang cùng cô lặn lội 200 cây số đến một thành phố nhỏ để xem ban nhạc Tiểu Quân yêu thích biểu diễn. Nghĩ đến đây Tiểu Quân thấy rất hạnh phúc. Cả hai ra khỏi khu chung cư, đến một nhà hàng McDonald’s gần đó ăn sáng, sau đó họ vẫy tắc-xi bắt đầu hành trình.
Còn 65 tiếng đồng hồ nữa thì sự việc kia mới xảy ra. Lúc đầu mọi chuyện đều rất bình thường.
Người lái xe tuổi chừng ngoài 50, rất ít nói. Trên xe, anh ta mở ra-đi-ô theo dõi bản tin giao thông. Tiểu Quân muốn được yên tĩnh để trò chuyện với Trường Thành, cô nói: “Anh tắt ra-đi-ô đi được không?”
Anh lái xe cười: “Tôi sợ cô buồn nên mới bật.” Rồi tắt ra-đi-ô đi.
Xe chạy một nửa đường vành đai ba, rồi lên đường cao tốc. Trời trong xanh, mây trắng lóa mắt, ruộng đồng đã gặt hái, trông thật bao la bát ngát.
Tiểu Quân ngả người vào lòng Trường Thành, tâm trạng rất nhẹ nhõm. Cô khẽ nói: “Trường Thành, anh sẽ mãi không phản bội em chứ?”
Trường Thành cười: “Ngốc ạ! Chắc chắn anh sẽ nói là không.”
Tiểu Quân phản bác: “Tức là có thể chứ gì?”
Trường Thành âu yếm: “Vậy anh bớt ba chữ sẽ nói là đi.”
Tiểu Quân nói: “Ngày nay có nhiều cô gái thấy anh là một ông chủ đẹp trai thì họ sẵn sàng chủ động lao vào anh. Anh sẽ thế nào?”
Trường Thành trả lời: “Niềm vui của người thợ săn là chinh phục, nhưng nếu có con dã thú chủ động chạy đến nói hãy bắn tôi đi, thì có lẽ người thợ săn sẽ chùn tay.”
Tiểu Quân cong môi: “Em cũng cấm anh chinh phục.”
Trường Thành vỗ nhẹ bờ vai cô: “Em là con thú nhỏ kiêu hãnh bất kham nên anh sẽ suốt đời chinh phục em.”
Tiểu Quân không tha, tiếp tục hỏi vặn: “Anh cho rằng em không dịu hiền à?”
Trường Thành mỉm cười: “Có chứ? Một con thú nhỏ bất kham rất dịu hiền.”
Tiểu Quân tinh nghịch: “Hì hì… anh đặt câu sai!”
Trường Thành trả lời: “Vì em làm anh sợ.”
Nói đủ thứ chuyện, rồi Tiểu Quân bỗng chuyển đề tài: “Anh nói xem, ai trong chúng ta sẽ chết trước?”
Trường Thành cau mày: “Không ai chết cả.”
Tiểu Quân vội đính chính: “Em nói là về già…”
Trường Thành cười: “Anh không thể bỏ em ở lại một mình trên đời, nên anh sẽ giữ sức khỏe và không bao giờ chết trước em. Nhưng anh cũng không cho em chết trước anh, kẻo em ra đi một mình thì quá cô đơn. Giả sử em chết thì anh sẽ nằm bên cạnh ôm em, không ăn không uống, rồi cùng em ra đi.”
Cả hai vốn chỉ nói đùa, nhưng mắt Tiểu Quân rơm rớm. Cô đưa tay bịt miệng Trường Thành lại.
Sau hai tiếng đồng hồ họ đã đến Tần Thị. Trường Thành vào một khách sạn sang nhất thuê phòng, rồi họ cùng nhau đi ăn trưa. Sau đó Tiểu Quân kéo Trường Thành đi dạo phố ngắm cảnh.
7 giờ 30 phút tối buổi biểu diễn sẽ bắt đầu.
Họ đến cung thể thao sớm một giờ, người không đông lắm. Từ xa Tiểu Quân đã nhìn thấy tấm băng-rôn khổ lớn, với hình ảnh bốn chàng trai của nhóm “90”, cô rất xúc động nói: “Anh nhìn kìa, họ đẹp trai quá!”
Trường Thành nghiêm chỉnh nói: “Đúng là đẹp thật!” Tiểu Quân đưa máy ảnh cho Trường Thành, cô chạy đến đứng dưới tấm biển quảng cáo, bảo Trường Thành chụp cho cô hết kiểu này đến kiểu khác.
Bỗng nghe có người nói: “Hôm nay ‘90’ sẽ không đến đâu!” Tiểu Quân bỗng tròn mắt.
Trường Thành an ủi Tiểu Quân: “Chắc chỉ là đồn đại, vé đã bán ra, sao họ có thể không đến?”
Rồi anh gọi điện hỏi ban tổ chức, nhưng máy của họ bận suốt. Chờ hồi lâu mới gọi được, họ trả lời rằng “hôm nay “90” và ban tổ chức có chút hiểu lầm, chúng tôi đang cố gắng giải quyết.” Xem ra có trục trặc thật, Tiểu Quân mím môi, vẻ không vui. Trường Thành lại an ủi: “Ta cứ chờ xem, chắc họ sẽ vẫn biểu diễn.”
Mọi người xung quanh đều bàn tán sôi nổi, có người thạo tin hơn, nói rằng “Ban tổ chức đã nhận một khoản tài trợ, nhà tài trợ là một khu mỏ, họ yêu cầu “90” phải đến biểu diễn tại huyện lỵ của họ, “90” từ chối, các bên không ai chịu ai, cuối cùng buổi biểu diễn tạm ngừng vô thời hạn.”
Còn 20 phút nữa đến giờ biểu diễn thì tiếng loa phát ra từ bên trong cung thể thao: “Xin lỗi, vì nguyên nhân khách quan nên buổi biểu diễn tối nay của ban nhạc “90” sẽ bị hoãn, ban tổ chức xin mời quý vị khán giả nhận lại tiền vé tại cửa bán vé… rất mong quý vị thông cảm…”
Trường Thành rất mát tính mà cũng không thể không chửi rủa mấy câu. Chúng tôi từ Bắc Kinh đến, đâu phải chuyện đùa, sao các người tùy tiện như thế? Với anh, xem hay không cũng được, anh chỉ sợ Tiểu Quân không vui.
Tiểu Quân nói: “Thôi cho qua! Chúng ta về khách sạn. Ta cũng nên độ lượng một chút với những công ty làm ăn cò con. Em vẫn cứ ủng hộ “90”!”
Trường Thành trả lại vé, sau đó cả hai về khách sạn. Anh không bực tức nữa, xác định trong cuộc sống thường gặp phải những chuyện không may như thế.
Trường Thành và Tiểu Quân ở lại Tần Thị một đêm, sáng hôm sau, lúc họ đang làm thủ tục trả phòng thì nhân viên lễ tân nhận được điện thoại của phục vụ phòng nói rằng hai vị khách này bỏ quên máy ảnh ở phòng. Tiểu Quân lục túi xách, đúng là không thấy máy ảnh. Cô nói với Trường Thành: “Anh chờ ở đây, em chạy lên lấy.” Rồi cô đi thang máy lên.
Cô lên tầng 12. Người phục vụ phòng đưa cô chiếc máy ảnh, cô cảm ơn rồi lại đi xuống.
Đứng trong thang máy, cô mân mê chiếc máy ảnh trong tay… rồi cô bỗng nhớ đến tấm ảnh cưới ma, và nảy ra một ý nghĩ; dù sao cũng đang trên đường, chi bằng hôm nay sẽ dẫn Trường Thành đến thị trấn Đa Minh…