Truyện ma đọc: Cưới ma

Truyện ma đọc: Cưới ma

Chương 56: Đêm thứ ba

Còn Trường Thành? Anh ta như con chim bị bắn hụt.
Chu Xung và Lục Lục đi rồi, anh cảm thấy khách sạn ở Đa Minh không an toàn nữa, phải đi khỏi đây. Anh cầm theo chứng minh thư và tiền bạc, vờ như chẳng có chuyện gì, bước ra khỏi khách sạn. Vừa ra đến đường Dao Găm thì nhìn thấy tay lái xe để ria mép bước lại, cười hì hì hỏi anh: “Có cần đi xe không?”
Trường Thành nói: “Có đi Đồng Hoảng không?”
Người lái xe có ria nói: “Có!”
Trường Thành hỏi: “Bao nhiêu?”
Người lái xe có ria đáp: “Tám chục.”
Trường Thành gật đầu: “Được!”
Rồi anh cảnh giác nhìn quanh, có vài người mải miết đi bộ, dường như không ai chú ý đến anh.
Anh lái xe đi sang đường bên kia, nổ máy. Trường Thành bước sang mở cửa dưới định chui vào xe, nhưng anh chợt dừng lại, thận trọng nhìn người lái xe, nói: “Anh sẽ chở tôi đến Đồng Hoảng chứ?”
Người lái xe mỉm cười: “Anh chỉ chi tám chục, anh tưởng tôi sẽ chở anh về Bắc Kinh hay sao?”
Trường Thành sững người. Sao anh ta biết mình từ Bắc Kinh đến, hay anh ta chỉ thuận miệng nói thế thôi?
Anh nhìn quanh, không thấy chiếc tắc-xi nào khác. Được, đành liều một phen, lên xe vậy!
Xe chạy rồi, Trường Thành hồi hộp ngó nhìn ra ngoài, anh lo mình không thể dễ dàng thoát ra khỏi thị trấn này như vậy.
Xe chạy qua bưu điện, quán ăn, quán trà, quán bi-a, hiệu làm đầu, hiệu bán ngư cụ… rồi ra khỏi thị trấn Đa Minh.
Chẳng lẽ cứ thế này là mình đi thoát? Tim Trường Thành thình thịch đập như điên, không rõ vì sợ hãi hay vì xúc động.
Người lái xe có ria mép không nói gì hết, chỉ thỉnh thoảng liếc lên cái gương chiếu hậu phía trên bên phải nhìn Trường Thành. Trường Thành tránh ánh mắt của anh ta, nhìn ra ngoài cửa kính. Dọc đường không có dấu hiệu gì bất thường.
Khúc Thiêm Trúc từng dặn dò chưa làm xong nhiệm vụ thì không được đi khỏi đây, nếu không sẽ bị chết thảm như những con hắc tinh tinh ấy. Bây giờ xem ra những lời ấy chỉ là hù dọa mà thôi. Nhưng anh bỏ đi rồi, liệu họ có gửi cho công an đoạn băng quay cảnh anh giết Hồ Tiểu Quân không?
Rất có thể! Nhưng dù họ không gửi thì anh vẫn là hung thủ giết người, Tiểu Quân không còn nữa, là sự thật không thể khác.
Trước khi trở về Bắc Kinh, anh phải tính đến rất nhiều khả năng và cách đối phó. Nhưng anh cũng hiểu rằng dù có nghĩ ra một ngàn cách đối phó thì anh vẫn có thể bị sa lưới, vì công an sẽ tìm ra hơn một ngàn chỗ sơ hở của anh.
Là tội phạm, Trường Thành ẩn trong bóng tối, nhưng thực ra công an còn ẩn trong bóng tối sâu hơn, Trường Thành không thể biết họ đã nắm được những gì, họ đang làm gì, cũng như anh không thể biết họ đã giăng bao nhiêu tấm lưới…
Điều duy nhất anh có thể làm lúc này là mở di động, tháo pin ra, có thể đến Đồng Hoảng sẽ có sóng, nếu lúc ấy có ai đó từ Bắc Kinh gọi cho anh nhưng anh không nghe máy, tức là anh sẽ nằm trong diện nghi vấn. Vậy máy của anh phải vĩnh viễn không liên lạc được.
Anh lái xe có ria đã làm đúng cam kết: đưa Trường Thành đến Đồng Hoảng. Những ngôi nhà cũ mới chen nhau, những ống khói lô nhô cao thấp, Đồng Hoảng đây rồi.
Nhưng anh ta không đưa Trường Thành ra ga tàu hỏa, anh ta nói phải giao ban. Trường Thành cũng chấp nhận, anh trả tiền xe. Sau đó anh ngồi xe lôi, chỉ lát sau đã đến ga Đồng Hoảng.
Ga rất nhỏ, khách cũng không đông. Trường Thành mua vé đi Tần Thị, vé giường đệm mềm. Anh không thể đi Bắc Kinh, vì công an xem băng hình nhà ga sẽ biết ngay anh đã về Bắc Kinh. Anh sẽ đến Tần Thị rồi đi tắc-xi về Bắc Kinh, như cách anh và Tiểu Quân đã đi.
Các toa vé ngồi, toa vé giường cứng chật cứng người, như vậy sẽ có rất nhiều cặp mắt, nên anh mua vé giường mềm. Nếu tàu có toa dành riêng ột người, thì dù đắt đến mấy anh cũng mua vé. Lúc này anh rất cần yên tĩnh. Anh sợ bất cứ cặp mắt nào.
Ba hành khách cùng toa với Trường Thành đều là người địa phương, gồm hai người già và một thanh niên chừng 18-19 tuổi, hình như họ cùng buôn bán dược liệu, dọc đường họ toàn nói chuyện với nhau bằng tiếng địa phương. Trường Thành nằm giường trên, suốt từ sáng đến tối không ăn gì mà cũng không hề thấy đói. Lúc hơn 11 giờ đêm, ba người kia vẫn ngồi dưới nói chuyện ồn ào không ngớt, Trường Thành thấy bực mình, anh không nén nổi nữa, gắt lên: “Ngủ đi!” Họ đều ngạc nhiên. Rồi một ông già đứng dậy nói: “Nếu anh còn hét lên nữa thì tôi sẽ ném anh ra cửa sổ luôn, anh có tin không?”
Trường Thành hừ một tiếng, ngồi dậy nhìn xuống: ông ta ăn mặc bình thường, vẻ mặt lạnh lùng, đang nhìn thẳng vào anh. Anh định phản bác nhưng lại thôi, chỉ im lặng nằm xuống kéo chăn trùm kín. Anh không dám làm to chuyện, kẻo công an kéo đến thì rách việc. Cũng may, ba người ấy không nói chuyện nữa, họ lần lượt nằm xuống ngủ.
Hôm sau, Trường Thành vẫn không ăn uống gì, cũng không đi vệ sinh. Buổi chiều thì tàu hỏa đến Tần Thị.
Xuống tàu rồi, Trường Thành ra tắc-xi đi Bắc Kinh. Lúc đi qua Cung thể thao thể thao, anh nhìn thấy tờ áp-phích khổng lồ vẽ bốn thành viên của ban nhạc “90”, tối mai biểu diễn. Họ lại đến Tần Thị! Trường Thành muốn chửi đổng một câu nhưng lại nén được. Anh nghĩ, tất cả đều do số phận sắp đặt.
Khi xe về đến Bắc Kinh thì trời đã tối. Trời tối khiến anh thấy yên tâm hơn. Bây giờ nên đi đâu? Không thể ở khách sạn. Thuê nhà vậy? Nhưng nếu bị người ta nhận ra thì anh sẽ cứng họng mà khó thanh minh: anh có nhà, tại sao không về mà phải ra ngoài thuê chỗ ở? Rõ ràng là kẻ có tật giật mình. Cuối cùng Trường Thành quyết định trở về căn nhà tân hôn của anh và Hồ Tiểu Quân.
Hiện giờ anh nằm trong diện mất tích, anh lại có vẻ là người bị hại, chắc chắn công an sẽ không theo dõi căn nhà này. Xe chạy vào trung tâm, Trường Thành bảo dừng lại, anh trả tiền rồi xuống xe. Sau đó anh lên một chiếc tắc-xi khác chạy thẳng đến căn nhà mới.
Đến nơi, Trường Thành đứng dưới sân nhìn lên, căn nhà mới tối om. Đảo mắt thấy xung quanh không có ai, anh lập tức bước vào cửa dẫn lên cầu thang nơi có căn phòng của anh và Tiểu Quân. Anh không muốn bật đèn hành lang, cứ thế, anh lần từng bậc cầu thang, rất nhẹ chân, đi lên tầng bốn. Nhìn sang căn hộ đối diện, thấy mắt thần tối om, anh mới nhẹ nhàng rút chìa khóa ra mở cửa nhà mình, hầu như không gây ra bất cứ tiếng động nào, rồi bước vào thật nhanh, sau đó rón rén khóa cửa lại.
Xong xuôi tất cả, Trường Thành ngồi bệt xuống sàn nhà, toàn thân run rẩy. Một hồi lâu sau, anh đứng dậy ngồi lên đi-văng. Anh không bật đèn. Sẽ mãi mãi không thể bật đèn, từ bây giờ anh luôn phải ẩn mình trong bóng tối. Trường Thành đã chuẩn bị sẵn vô số lời bịa đặt, ví dụ, anh sẽ nói: anh và Tiểu Quân đi du lịch Đồng Hoảng, bị hai tên một già một trẻ khống chế, chúng không cướp tiền bạc mà chỉ lôi Tiểu Quân đi. Anh sẽ ám chỉ chúng cưỡng dâm, chứ không thể nói mình bị cướp tiền, vì như vậy người ta sẽ căn vặn anh lấy đâu ra tiền để mua vé tàu xe trở về Bắc Kinh. Nếu bịa rằng anh ở lại Đồng Hoảng làm thuê kiếm tiền, thì anh phải chứng minh anh làm thuê cho ai.
Anh sẽ nói, hai tên ấy bịt mắt anh, lôi anh ra một nơi hoang vắng, vứt anh ở đó. Anh đã rất vất vả đi tìm Tiểu Quân nhưng không thấy người cũng không thấy xác, cuối cùng anh đành một mình quay về Bắc Kinh…
Nhưng, muốn nói dối như thế thì trước hết cần phải làm một việc quan trọng: chủ động chạy đến khai báo, chứ không thể để cho công an lôi ra xét hỏi rồi mới trình bày, lúc đó các lời bịa đặt khác cũng sẽ là vô ích. Anh phải một mực giữ vừng lời khai, không thể để lộ một chút sơ hở nào. Nhưng lúc này anh lại rất thiếu tự tin về tính chặt chẽ của lời khai. Anh cũng không tin tưởng tâm lý của mình thật sự ổn định để có thể đối mặt với công an.
Điện thoại cố định bỗng đổ chuông. Anh sợ phát run. Khuya thế này có thể là ai? Cha mẹ Tiểu Quân? Công an? Hay nhân viên của công ty anh? Dù là ai, anh cũng không thể nhấc máy.
Chuông tiếp tục reo từng hồi nhu dưới địa ngục vang lên. Thần kinh Trường Thành căng lên như dây đàn, run rẩy. Sau một hồi lâu, chuông điện thoại cũng im tiếng.
Trường Thành từ từ đứng dậy bước đến bên máy điện thoại, nhìn màn hình: số máy của thành phố này, số máy lạ. Chắc có ai đó gọi nhầm? Ý nghĩ này vừa nảy ra anh đã thấy là ngu xuẩn. Lẽ nào anh vừa về đến nhà thì lập tức có người gọi nhầm vào máy này? Không thể.
Vậy thì có thể là ai? Kẻ đó là nam hay nữ? Phải chăng kẻ đó đã nhìn thấy anh bước vào căn nhà này? Tim anh như muốn ngừng đập, anh vội ngồi xuống.
Ngồi vài phút, anh nhìn lên đồng hồ treo tường: đã nửa đêm. Đây là chiếc đồng hồ mới mua. Trường Thành chưa đối chiếu và chỉnh lại giờ cho thật sự chuẩn, có thể nó nhanh hoặc chậm một chút, nhưng lúc này vẫn là rất khuya rồi.
Anh từ từ bước vào phòng ngủ, cởi quần áo, lên giường nằm. Lúc này anh mới nhớ ra đã hai hôm nay mình chưa ăn gì. Không gian rất yên tĩnh. Trước mắt anh vẫn an toàn. Anh nằm nghiêng, nhớ đến những ngày anh và Tiểu Quân còn bên nhau. Tiểu Quân thích xem tivi, cô thường ngồi đi-văng gác chân lên bàn, vừa ăn quà vặt vừa xem các phim về các thần tượng trẻ tuổi, thỉnh thoảng lại bật cười khanh khách. Nếu tivi chuyển sang chương trình khách chẳng hấp dẫn nữa, cô sẽ gọi váng lên: “Trường Thành, cái điều khiển đâu?”
Đôi khi cô chạy vào bếp, rồi kêu lên một tràng: “Trường Thành, sao anh vẫn chưa nấu cơm? Em đói rồi đói rồi đói rồi!”
Và, cô không bao giờ cầm theo khăn bông mỗi khi vào nhà tắm. Và khi tắm xong, cô lại ghé ra cửa gọi: “Anh ơi đưa em cái khăn bông! Mau lên!”
Mỗi khi đi vệ sinh, Tiểu Quân cũng chẳng thèm để ý trong đó còn giấy vệ sinh hay không, xong việc cô mới nhìn quanh rồi lại gào tướng lên: “Trường Thành! Giấy…” Tuy nhiên, trong tình huống này cô không để Trường Thành vào, mà chỉ để anh nhét giấy qua cửa mà thôi.
Nhớ lại những hình ảnh đáng yêu đó của Tiểu Quân, Trường Thành thấy lòng bồi hồi. Bỗng chuông điện thoại lại vang lên “reng reng reng…” từng hồi rất cấp thiết. Toàn thân anh lạnh toát, trực giác mách bảo anh đây là cú phôn đòi mạng.
Anh không thể nghe máy. Nhất định không. Nhưng nếu “kẻ đó” đã nhìn thấy anh về nhà mà không thèm nghe máy thì rốt cuộc sẽ đến tận nơi gõ cửa… Nghĩ đến đây, ý nghĩ đầu tiên của Trường Thành là chuồn ra ngoài theo lối cửa sổ.
Chuông điện thoại reo mãi rồi cũng ngừng. Anh ngồi im chờ đợi, không thấy tiếng chuông vang lên nữa nhưng anh vẫn cảm thấy rất bất an. Trường Thành nằm trên giường sốt ruột chờ đợi tiếng chuông kế tiếp, dù anh chẳng biết mình sẽ phải làm gì. Dần dần anh lơ mơ ngủ. Anh mơ một giấc mơ cực kỳ lộn xộn. Anh trông thấy cô bạn của Tiểu Quân tên là Lục Lục, rồi lại trông thấy Chu Xung và tay lái xe để ria đánh nhau…
Chẳng rõ sau bao lâu, anh choàng tỉnh bởi một âm thanh, anh mở to mắt. Trong gian phòng khách tối om vang lên giọng nói quen thuộc: “Trường Thành, cái điều khiển đâu?”
Là Hồ Tiểu Quân! Trường Thành toàn thân sởn gai ốc! Hình như anh nhìn thấy Tiểu Quân đang ngồi trên đi-văng, hai chân gác lên bàn, miệng ăn quà vặt, mắt dán vào cái tivi không bật; tay cô sờ xung quanh không thấy thứ cần tìm, thế là cô gọi ầm lên: “Trường Thành, cái điều khiển đâu?”
Trường Thành không dám động đậy, anh tiếp tục nghe. Phòng khách im ắng như cõi chết, không thấy Tiểu Quân gọi nữa. Nhưng anh hoàn toàn khẳng định vừa nãy đúng là giọng của Tiểu Quân! Phải sau hơn nửa giờ Trường Thành mới từ từ ngồi dậy, anh không dám bật đèn, chầm chậm bước ra cửa phòng ngủ, nhìn sang phòng khách. Không thấy ai ngồi trên đi-văng cả, cái bàn gỗ mới mua mờ mờ phản chiếu ánh trăng.
Anh trở lại phòng ngủ nhưng không sao chợp mắt nổi. Cứ thế, anh nằm chờ trời sáng.
Tiểu Quân đã theo anh trở về. Hai người đã làm đám cưới ma, cô ấy đã là vợ anh thì đương nhiên sẽ cùng anh trở về nhà…
Trường Thành sợ hãi. Anh bỗng thấy đầy thù hận cái thế giới này. Anh thù hận lão già trên tàu hỏa dọa sẽ ném anh xuống, lão đáng bị uống một viên thuốc mê, bị tiêm thuốc cyaniding, sau đó lão sẽ chết như Tiểu Quân, thậm chí các vết nhăn trên mặt lão sẽ căng ra, phẳng phiu như được bơm nước…
Trường Thành thức trắng đêm. Trời vừa sáng anh ngồi dậy, nơm nớp ngó nhìn xung quanh, không thấy có gì bất thường. Trên bệ cửa sổ có chậu hoa thủy tiên đã héo khô một nửa. Anh biết mình không thể tưới hoa cũng không thể vứt nó đi. Bởi nếu thế, có ai đó đang theo dõi căn nhà này sẽ nhận ra trong này có người. Rèm cửa sổ chỉ mở nửa chừng, anh sẽ mãi mãi để nó như vậy.
Cuối cùng, như một u linh, Trường Thành mở cửa sắt chống trộm, lặng lẽ đi ra thật nhanh, xuống cầu thang. Lúc này khu chung cư không một bóng người, anh phải ra mua đồ ăn.
Phía nam là cổng chính của khu chung cư. Cổng phía tây thì khóa quanh năm, không có bảo vệ, có một cửa ngách nhỏ có thể ra vào. Trường Thành ra bằng lối này, anh đi vào con phố nhỏ, rồi nhìn thấy một cửa hàng tạp hóa. Anh vào mua một lô mì ăn liền và nước khoáng, sau đó vội vã rời đi.
Khi trở lại khu chung cư, đã thấy vài ông bà già ra sân tập thể dục, may mà họ không quen anh. Anh lại như một u linh bước vào công tòa nhà, rón rén đi lên tầng bốn, thật nhẹ tay mở khóa cửa rồi chui tọt vào trong.
Lúc này anh bắt đầu cảm thấy dạ dày lâm râm đau, anh nấu một gói mì ăn lấy ăn để. Sau đó ra ghế ngồi, ngẫm nghĩ tại sao đêm qua mình lại nghe thấy tiếng Tiểu Quân… Nghĩ mãi nghĩ mai đến mức đầu óc ong lên, anh tặc lưỡi quyết định không nghĩ nữa, nếu không anh sẽ phát điên mất!
Anh cũng không biết mình sẽ trốn như thế này trong bao lâu, anh chỉ còn cách tự an ủi mình: cái khó ló cái khôn, rồi sẽ có lối thoát.
Dưới sân đã bắt đầu ồn ào tiếng người lớn đi làm, trẻ con đi học.
Trường Thành định mở tivi xem nhưng lại sợ hàng xóm nghe thấy tiếng. Anh thấy hối hận, lẽ ra sau khi tân trang nhà cửa, anh nên đem máy tính về đây thì bây giờ có thể mang. Lúc này căn nhà mới chẳng khác gì nhà tù.
Đến trưa, Trường Thành đứng dậy bước ra cửa sổ, hé rèm nhìn xuống sân. Một chị hình như là bảo mẫu đang dắt đứa bé chừng ba, bốn tuổi, trời quá lanh, đứa bé phải trùm kín mặt; một ông lão cưỡi chiếc xe đạp khá cao đi chợ mua thức ăn về, đạp vòng qua chị bảo mẫu và đứa bé rồi dừng xe trước cửa một căn hộ, khóa xe lại, xách thức ăn bước vào; một anh bảo vệ đang đi, lúc đi qua đống rác hình như phát hiện thấy cái gì đó bèn dừng lại rồi đi tiếp; lát sau một phụ nữ trung niên đi đến, bà ngẩng lên nhìn về phía căn hộ của Trường Thành. Anh sợ phát run, vội lùi ngay lại. Người phụ nữ trung niên ấy trông rất thiểu não, chính là mẹ của Tiểu Quân!
Sao bà lại đến đây? Có phải bà đã biết trong nhà anh có người? Hay là, vì không tìm thấy con gái, quá sốt ruột nên ngày nào bà cũng đến đây đi loanh quanh? Điều khiến Trường Thành rất lo sợ là liệu bà có chìa khóa không? Biết đâu, Tiểu Quân trước khi đi đã gửi mẹ chìa khóa căn nhà này?
Tim Trường Thành giống một cỗ máy đang bị trục trặc, đập loạn lên như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Đầu anh ong ong với suy nghĩ, nếu mẹ Tiểu Quân mở cửa bước vào căn nhà này thật, thì anh có bắt bà phải vĩnh viễn nằm lại đây không?
Một lát sau Trường Thành lại ghé đầu nhìn xuống sân. Không thấy mẹ Tiểu Quân đâu nữa.
Bà ấy đã đi rồi, hay bà ấy sẽ vào đây?
Ngoài cầu thang có tiếng chân bước, Trường Thành vội nhìn qua mắt thần, trời đất ơi! Mẹ Tiểu Quân đến!
Bà dừng lại trước cửa, nghe một lát, sau đó gõ cửa “cộc cộc cộc…” Anh và bà chỉ cách nhau có cánh cửa! Rồi bà khẽ gọi: “Tiểu Quân!”
Trường Thành thấy nhẹ nhõm hơn một chút. Xem ra bà không biết anh đã trở về, nếu không, bà sẽ gọi “Trường Thành!” Có lẽ ngày nào bà cũng như một người lẩn thẩn, đến đây xem con gái đã về chưa.
Cho đến luc này Trường Thành vẫn không thể biết bà có chìa khóa hay không. Bà đứng chờ một lúc rồi chầm chậm bước đi. Trường Thành đứng tựa và tường thở hổn hển.
Cả một ngày trời Trường Thành chỉ ăn có một gói mì nhưng uống đến vài chai nước. Anh thấy mắt khô, mũi khô, miệng khô, gan ruột khô, da khô, tóc khô, tâm trạng khô… toàn thân anh khô khốc và háo nước.
Anh không đến công ty, không rõ mấy nhân viên ở đó có đi làm bình thường không, hay nghe tin ông chủ mất tích thì đã giải tán mỗi người một nơi rồi? Anh không biết gì hết.
Trời dần tối, Trường Thành vẫn không dám bật đèn, anh lên giường nằm và tiếp tục nghĩ kỹ cách nói dối sao cho trọn vẹn, không chút sơ hở.
Lúc này chẳng biết là mấy giờ, trong nhà ngoài nhà đều tối om như nhau. Khi anh lơ mơ sắp ngủ, bỗng lại nghe thấy tiếng Tiểu Quân gọi: “Trường Thành, đưa em cái khăn bông! Mau lên!” Anh ngồi bật dậy, loạng choạng bước đến tủ áo, khắn tắm của anh và Tiểu Quân đều treo trong tủ.
Khi đưa tay ra định mở cửa tủ, anh bỗng dừng lại và nhận ra mình đang mơ hồ lú lẫn, anh vội ngoảnh ra ngoài cửa buồng ngủ. Ai ở toilet vừa gọi anh?
Anh cầm con dao găm vẫn đặt dưới gối, từ từ bước ra. Giọng nói vừa rồi chính xác là giọng Tiểu Quân! Bây giờ anh sẽ dùng con dao này đối phó với người mà anh yêu, chỉ cần Tiểu Quân gọi một câu nữa thì cô sẽ mãi mãi câm lặng.
Vẫn không dám bật đèn, Trường Thành từ từ bước đến cửa toilet, mở phắt cánh cửa. Bên trong tối om, anh chờ một lát, rồi thử gọi: “Tiểu Quân…” Bên trong im lặng.
Anh lại run run nói: “Tiểu Quân… khăn bông đây…” Vẫn im lặng.
Anh dò dẫm bước vào, lần sờ… chỉ sờ thấy tường ốp gạch men trơn nhẵn, lạnh như băng. Anh ngồi xuống sờ dưới sàn, khô ráo không một hạt nước. Anh trở ra, lần lượt nhìn các phòng, kể cả phòng ngủ, phòng đọc sách, phòng dành cho đứa con cưng trong tương lai… đều không có ai. Anh quay vào phòng ngủ, ngồi xuống giường, đờ đẫn. Anh tin chắc Tiểu Quân đã về và đang ở ngay trong nhà này!
Trưa hôm sau, Trường Thành uống hết chai nước khoáng cuối cùng. Anh không thể uống nước máy, vì cứ uống vào là đau bụng. Hết cách, anh đành phải ra ngoài mua nước. Trước khi đi, anh lục tìm cái mũ len trùm đầu đội lên, lại đứng gần cửa nghe ngóng một lúc. Khi đã chắc chắn ngoài hành lang không có ai, anh mới mở cửa lẻn ra.
Anh lại ra khỏi khu chung cư qua cổng phía tây, đi qua con ngõ rất hẹp rồi ra đường cái. Ánh nắng chan hòa, không khí trong lành, ô tô chạy qua chạy lại như mắc cửi. Anh bị ngột ngạt bởi không khí như nhà tù giam lỏng trong căn hộ của mình quá lâu, lúc này anh như một tù nhân được cho ra sân hóng gió. Trường Thành thèm khát nhìn ngắm, hít thở và hưởng thụ ánh sáng chan hòa cùng bầu không khí thoáng đãng bên ngoài, anh rất không muốn về nhà.
Phía trước không xa là một công viên. Mọi ngày Trường Thành chẳng bao giờ vào đó. Nhưng bây giờ thì khác, anh rất muốn tìm một chỗ yên tĩnh ngồi một lúc cho thư giãn đầu óc.
Chưa bước vào công viên, anh đã nhìn thấy bên đường có một người mù đang ngồi, trước mặt ông ta trải một vuông vải bên trên vẽ hình Bát quái Phục Hy[1], và một hàng chữ chúng ta mới chỉ biết một nửa thế giới.
[1] Tương truyền, thời thượng cổ Trung Hoa, vua Phục Hy nghiên cứu phát hiện, đưa ra sơ đồ Bát quái (tám quẻ), phản ánh một vũ trụ quan và các quy luật tương tác cơ bản…
Trường Thành dừng lại ngồi xổm trước mặt người mù, khiêm tốn chào: “Tiên sinh…”
“Tửu sắc tài khí[2], anh muốn hỏi điều gì?”
[2] Phiếm chỉ họa phúc, lành dữ, hay dở…
“Tôi muốn gặp một người, một người đã qua đời… liệu có được không?”
“Sinh tử là hai ngả khác nhau. Muốn gặp nhau thì phải thông qua trung gian.”
“Tôi muốn gặp người ấy trong thực tế chứ không phải trong mơ, tôi muốn nói chuyện với cô ấy.”
“Là nữ à?”
“Vâng.”
“Anh phải cho tôi biết giờ ngày tháng năm qua đời.”
Trường Thành nghĩ ngợi rồi nói: “Khoảng hơn 2 giờ sáng ngày 12 à không, ngày 13 tháng 12 năm 2010.”
Người mù bấm đốt ngón tay tính toán, bỗng nhiên bàn tay nhợt nhạt của ông run bần bật, rồi ông quay sang Trường Thành: “Chết oan phải không?”
Trường Thành hoảng hôt, không biết nên thừa nhận hay phủ nhận. Người mù không truy hỏi, chỉ nói: “Cứ về nhà đợi, đêm nay, vào giờ cô ấy ra đi, cô ấy sẽ xuất hiện. Nhớ rằng: anh nói gì với cô ta cũng được, nhưng cấm nhắc đến chữ Minh.”
“Là chữ Minh nào?”
“Tất cả những chữ phát âm là Minh.”
Trường Thành nghĩ ngợi: “Vâng, tôi nhớ rồi. Tôi phải gửi tiên sinh bao nhiêu?”
Người mù nói: “1000 đồng. Tạm đưa 200. Tôi không dám chắc có thể thành công. Nếu anh gặp cô ấy thật, thì ngày mai đưa tôi nốt 800.”
Trường Thành không do dự, rút ra 200 đồng đưa cho ông ta, rồi anh bước đi. Anh không vào công viên nữa, chỉ ghé một cửa hàng gần đó mua một két nước khoáng vác về nhà.
Anh cần nói chuyện với Tiểu Quân, nếu không, có lẽ cô sẽ bám theo anh mãi mãi. Nhưng đến lúc trời gần tối thì anh lại hối hận, lẽ ra anh không nên đưa ra yêu cầu này… Anh và thầy bói mù kia đã thỏa thuận với nhau rồi, muốn hủy bỏ thì buộc phải nói lại với ông ta. Nhưng đêm hôm thế này, biết đi đâu để tìm? Anh đành ngồi chờ gặp Tiểu Quân vậy.
Trường Thành ngồi thu mình trong phòng ngủ tối om, không dám động đậy, anh cố tự an ủi mình: chắc chắn ông thầy bói nói sai bét.
Thời gian chậm chạp trôi, hình như nó không muốn tiến đến thời khắc chẳng lành ấy. Trường Thành không ngừng xem đồng hồ. 01 giờ 48 phút; 01 giờ 49 phút; 01 giờ 50 phút; 01 giờ 51 phút; 01 giờ 52 phút; 01 giờ 53 phút…
Phải chăng thời khắc ấy đã tới?
01 giờ 59 phút, ở dưới nhà vọng lên âm thanh mơ hồ: “Ai đấy?” Hình như là tiếng anh bảo vệ hỏi một ai đó khả nghi. Sau đó tất cả chìm vào im lặng, không có tiếng trả lời cũng không thấy tiếng anh bảo vệ hỏi nữa.
02 giờ 3 phút, ở hành lang có tiếng trẻ sơ sinh gào thảm thiết, hết sức chói tai. Cũng có thể đó là tiếng mèo gọi bạn tình, nhưng đang là mùa đông, mèo thường không đi tìm bạn. Lại yên tĩnh, không thấy con mèo khác hưởng ứng, cũng không thấy con vừa rồi kêu nữa.
02 giờ 14 phút, hình như trong bếp có thứ gì đó rơi “choang” một tiếng – một dụng cụ treo bếp nào đó từ trên móc rơi xuống đất. Lại yên tĩnh. Không phải tiếng quạt hút khói rơi, không phải tủ bếp rơi, cũng không phải cái chụp bếp rơi… Vậy, nó là cái gì? Trường Thành không thể đoán được.
02 giờ 21 phút, 02 giờ 22 phút, 02 giờ 23 phút…
Cho đến 3 giờ sáng vẫn không có chuyện gì xảy ra. Hai hôm trước không muốn thì Trường Thành nghe thấy tiếng Tiểu Quân, hôm nay muốn gặp thì cô lại không xuất hiện!
Đợi thêm một lúc nữa, biết chắc Tiểu Quân sẽ không đến, Trường Thành bèn cởi quần áo lên giường nằm. Có lẽ hai hôm vừa rồi anh bị ảo giác. Thời gian này có quá nhiều chuyện xảy ra, bộ não của anh chắc quá tải mất rồi, có lẽ vì vậy mà nó sinh ra ảo giác, ảo thính…
Nhưng Trường Thành không sao ngủ được. Anh có cảm giác Tiểu Quân đang ngồi đi-văng xem tivi ăn quà vặt, hoặc đang lặng lẽ tắm trong nhà tắm… Anh trở dậy bước ra khỏi phòng ngủ. Một quyết định rất sai lầm.
Trường Thành xuống giường, bước chầm chậm, ánh trăng lờ mờ hắt vào… Đi-văng phòng khách không có ai. Anh lại đi đến nhà vệ sinh, mở cửa, bước vào sờ, cũng không có ai. Lúc này anh mới yên tâm, đứng thẳng lên, đi về phía phòng ngủ… Chợt anh dừng lại, nghĩ bụng nên đi ra cửa xem có ai đứng ngoài nghe trộm không.
Anh bước đến cửa chống trộm nhòm vào mắt thần quan sát bên ngoài. Hành lang tối om.
Anh không dám gây tiếng động, đứng đó nghe ngóng một lúc. Hành lang vẫn yên tĩnh tuyệt đối, không có ai nghe trộm. Anh đã thật sự yên tâm để quay vào nằm ngủ…
Bên cạnh là cái giá để giày dép, bên trên có hai vật gì đó đen nhờ nhờ… là thứ gì thế? Anh cúi xuống căng mắt nhìn, rồi bỗng sởn tóc gáy. Đó là đôi bốt màu tím cổ thấp của Hồ Tiểu Quân! Nó đang được xếp ngay ngắn trên giá để giày dép!
Khi hai người đi Đồng Hoảng, Tiểu Quân đi đôi giày màu tím này, khi chết cô cũng đi nó. Đúng là Tiểu Quân đã về đây!
Trường Thành lập tức ngoảnh lại nhìn vào gian phòng dành cho trẻ con, trong đó chỉ kê một cái giường. Có một người từ trong đó bước ra. Dù anh trăng rất mờ nhạt anh vẫn nhận ra người ấy chính là Tiểu Quân!
Cô đang đi từng bước, rất chật vật, nhưng cũng rất kiên quyết… cô bước về phía Trường Thành
Trường Thành như chôn chân đứng đó, bất động. Khi Tiểu Quân chỉ còn cách anh vài bước, anh nhìn rõ sau lưng cô buộc cái giá gỗ! Tiểu Quân cõng cái giá gỗ, giọng khàn không thành tiếng, như thể đã rất lâu không được uống nước: “Nặng quá… anh cõng hộ em với…”
Dưới sân, con mèo hoang chạy vụt qua đống rác rồi mất hút vào bãi cỏ. Bên ngoài khu chung cư có một người đàn ông đang đi vật vờ trên con phố vắng tanh, thỉnh thoảng lại áp vào cửa cuốn nhôm của một cửa hiệu nào đó nghe ngóng, không biết người ấy là một kẻ lang thang hay một tên trộm ăn sương.
Ở ngoại ô Bắc Kinh, một chiếc xe tải hạng nặng bị lật nhào xuống con mương bên đường, bốn bánh chổng lên trời, chẳng rõ anh lái xe có còn trong ca-bin hay không.
Ở một vùng núi rất xa, gió không ngừng thổi, cây cối rào rào thê thiết như tiếng trò chuyện của những âm hồn u uất. Ở tít sâu trong rừng rậm, có hai cái cây cành lá mọc ngả vào nhau, người ta quen gọi là cây tương tư, hoặc liên lý chi. Cách đây không lâu, một cây bị đốn mất, thân nó bị kéo đến xưởng gỗ Đồng Hoảng xẻ ra thành gỗ vật liệu, sau đó chở đến khách sạn ở thị trấn Đa Minh đóng thành một cái giá gỗ hình thù kỳ dị. Lúc này cái giá gỗ ấy đang đeo trên lưng Hồ Tiểu Quân…