Truyện ma đọc: Cưới ma

Truyện ma đọc: Cưới ma

Chương 6: Người bạn gái

Có lần Lục Lục cãi nhau rất to với Chu Xung, sau đó cô tức quá bỏ đi. Ra khỏi nhà, cô không biết đi đâu, đành gọi điện kể lể với cô bạn thân Hồ Tiểu Quân. Tiểu Quân vốn là độc giả yêu thích đọc blog của Lục Lục, rất nhiệt tình, ngày nào cũng nhắn tin cho cô. Lục Lục hay viết về đề tài phụ nữ.
Mẩu chuyện dí dỏm “World of Warcraft” khiến Tiểu Quân rất mê, từ đó hai người quen nhau và trở thành bạn thân. Tiểu Quân làm việc ở một nhà trẻ ở thủ đô, ngoại hình ưa nhìn hơn Lục Lục. Cô có khuôn mặt nhỏ với đôi mắt nhỏ, cánh mũi nhỏ, đôi môi nhỏ, rất cân đối. Tính cách Tiểu Quân hơi ngây thơ nũng nịu, dễ khiến các chàng trai mê mẩn. Bạn trai của Hồ Tiểu Quân là Trường Thành, cao to đẹp trai, sau khi đi du học Pháp về liền mở một công ty quảng cáo, thu nhập trung bình nhưng dù sao cũng là hàng “ông chủ”. Anh họ Cát, nhưng rất ít người biết, kể cả các bạn của Tiểu Quân cũng vậy, mọi người đều gọi anh là Trường Thành. Hồ Tiểu Quân giống Lục Lục ở chỗ bị cha mẹ thúc giục chuyện lập gia đình. Cô cũng nhờ mạng “Lưới tình” kết nối rồi quen Trường Thành. Lục Lục cũng biết một số chuyện lãng mạn của cặp đôi này: Trường Thành rất yêu Tiểu Quân, với anh, cô như bông hoa tuyết giữa mùa hè. Có lần Tiểu Quân đi công tác xa, Trường Thành ra ga tiễn cô. Cả hai cùng vào nhà ga, rồi lên hẳn trên tàu, cho đến khi tàu sắp chuyển bánh Trường Thành mới bịn rịn đi xuống. Tàu xình xịch chuyển bánh, Tiểu Quân ngồi nhìn màn đêm qua ô cửa sổ, lòng cảm thấy rất trống vắng, cô đơn. Cô không muốn xa anh.
Tàu rời xa thành phố, Tiểu Quân buồn bã đang định nằm xuống giường ngủ một giấc thì bỗng nhiên… một khuôn mặt quen thuộc, tươi cười, xuất hiện trước mặt cô khiến cô sửng sốt – Trường Thành! Thì ra anh đã vạch kế hoạch từ trước là sẽ đi với cô chuyến này, cũng đã mua sẵn vé tàu, nhưng không nói cho Tiểu Quân biết. Anh muốn dành cho cô một niềm vui bất ngờ.
Lục Lục rất ngưỡng mộ tình cảm lãng mạn của họ. Nếu so sánh với chuyện tình cảm của mình, cô có cảm giác giữa cô và Chu Xung không thể gọi là tình yêu mà chỉ là góp gạo thổi cơm chung mà thôi.
Nhận được điện thoại của Lục Lục, Tiểu Quân hẹn cô ra một quán cà phê trò chuyện.
Trời quang đãng sáng sủa, con phố nhỏ ngoài kia, khách bộ hành đang thong dong thả bước.
Tiểu Quân nói: “Sống với ca sĩ thật hạnh phúc, ngày ngày được nghe anh ấy hát.”
Lục Lục nói: “Nhưng anh ấy đâu phải con ve sầu! Thực ra thì những gì tốt đẹp nhất của mình, anh ấy đều dành cho công chúng, những gì dở nhất thì quẳng cho tớ… Anh ấy cực nóng tính, luôn cho rằng phải hung dữ nóng tính như thế mới là đàn ông. Tớ không sao chịu nổi nữa.”
“Hai người gắn bó được bao lâu rồi?”
“Hơn một năm.”
“Coi như vợ chồng thật rồi, sao phải to tiếng với nhau làm gì nữa!”
Lục Lục giọng ấm ức: “Với những thứ thuộc về vật chất, tớ yêu cầu rất thấp. Đời tớ có thể không có gì cả, nhưng nhất định phải có một tình yêu sôi nổi mãnh liệt. Nếu không sống cũng bằng thừa.”
Tiểu Quân cười khanh khách: “Nếu so với cậu thì xem ra tớ đã già mất rồi! Điều tớ quan tâm nhất hiện nay là, liệu tớ và Trường Thành có thể mạnh khỏe chung sống đến già hay không.” Nói đến đây, Tiểu Quân bỗng buông ra một câu hơi bất ngờ: “Người ta có câu: không cầu cùng sinh một ngày, chỉ cầu được chết chung một ngày. Nói là vậy, thực ra không thể có một đôi nào thực hiện được điều này. Đôi lúc tớ cũng lẩn thẩn nghĩ ngợi, liệu mình và Trường Thành ai sẽ chết trước. Tớ mong mình sẽ chết trước. Chứ nếu anh ấy chết trước thì tớ không sao chịu đựng nổi nỗi đau khổ và cô đơn… tớ rất mâu thuẫn với mình.”
Lục Lục nói: “Cậu nói lan man xa xôi quá rồi đấy!”
Tiểu Quân nói: “Nếu so với khái niệm sinh ly tử biệt đớn đau, thì việc cậu và Chu Xung thỉnh thoảng to tiếng với nhau chỉ là chuyện nhỏ bằng cái móng tay!” Lời khuyên này quả là có tác dụng. Lục Lục bỗng trào dâng trong lòng một niềm thương cảm ấm áp, nhưng lúc này mà quay về thì mất mặt quá. Cô lại bảo Tiểu Quân cùng mình đi dạo phố.
Mỗi khi không vui, Lục Lục thường thích đi shopping nhưng chỉ để ngắm. Cô tiêu pha khá dè xẻn, chỉ muốn mua đồ giảm giá: có lần cô đi cả ngày mà không mua nổi một cái áo. Hôm đó Tiểu Quân đi theo Lục Lục, nhưng Lục Lục lại chẳng mua gì, còn Tiểu Quân thì mua được một lô áo quần.
Lục Lục nói: “Cậu tiêu tiền như nước, nhỉ?”
“Ừ, mình nghiện mua sắm!”
“Trường Thành chiều cậu thật đấy!”
“Nếu anh ấy dẫn tớ đi, thì tớ còn mua nhiều hơn nữa. Anh ấy rất có mắt thẩm mỹ khi chọn đồ cho nữ giới.”
Nghĩ đến Chu Xung, Lục Lục lại tức anh ách. Anh ấy mới chỉ một lần đưa cô đi mua sắm nhưng lại bất hòa rồi bỏ về.
Hai cô gái chơi đến khi tối mịt rồi mới ra tàu điện ngầm để về nhà. Lục Lục thầm mong Chu Xung gọi điện ình, rồi cô sẽ dập máy, như thế Lục Lục sẽ chứng tỏ được “tư thế” trước mặt cô bạn thân. Nhưng di động của Lục Lục vẫn không hề đổ chuông.
Lục Lục xuống ga trước Tiểu Quân, cô nói: “Cậu vào nhà tớ chơi đã, vào xem chỗ ở của bọn tớ.”
Tiểu Quân nói: “Thôi! Nghe nói Chu Xung của cậu rất đẹp trai, tớ sợ mình sẽ yêu anh ấy mất!”
Lục Lục nói: “Thế thì ta đổi, để Trường Thành dẫn tớ đi mua sắm được không?”
Khuôn mặt Tiểu Quân tràn trề hạnh phúc, trước khi cửa toa xe đóng lại, cô còn kịp buông hai chữ: “Không được.”
Tàu chuyển bánh, mỗi lúc một nhanh, rồi mất hút trong đường hầm u tối. Tàu dừng, hành khách đổ xuống, ai cũng nhanh chóng ra khỏi nhà ga. Chỉ còn một mình Lục Lục đứng đó, cô nhìn quanh bốn phía mong nhìn thấy bóng Chu Xung. Nhưng không có.
Cô bước những bước nặng nề trở về trước cửa nhà, đứng nhìn lên gác. Có ánh đèn. Cô lên cầu thang rồi đi đến trước cửa. Lúc này cô rất mong Chu Xung đang đứng đợi sẵn ở cửa chờ cô, rồi ôm choàng lấy cô thật chặt. Nhưng tất cả vẫn trống vắng. Cô đặt túi xách xuống, vẻ mặt thản nhiên bước sang phòng ngủ. Ánh mắt Lục Lục tìm kiếm xem Chu Xung đang ở đâu. Hình như ngoài ban công có bóng người. Đúng. Chu Xung đang đứng ở ban công, liên tục rít thuốc lá. Lục Lục bước vào phòng ngủ, nằm vật lên giường. Cả căn nhà chìm vào yên tĩnh.
Cô đợi Chu Xung quay vào, chỉ cần anh vuốt nhẹ lên má cô một cái cũng được, nhưng không hề nghe thấy bước chân anh.
Cô cứ thế nằm vài phút, không chịu nổi nữa, bèn ngồi phắt dậy, bước bình bịch ra ban công, giật phăng điếu thuốc trên môi anh, rồi nhìn chằm chằm giận dữ.
Chu Xung đưa tay lên nắm đôi vai Lục Lục và chỉ nói độc một câu: “Hãy nhớ: lần sau bỏ đi thì đừng đi xa như thế.” Lục Lục ôm choàng lấy anh rồi òa khóc.