Truyện ma đọc: Cưới ma

Truyện ma đọc: Cưới ma

Chương 65: Tuyệt đường

Nghe câu này của cô, Chu Xung như bị ai đó giáng một cú chí mạng vào đầu. Đúng thế, họ lại bị đưa về thị trấn Đa Minh! Sau khi rời Bắc Kinh, trực thăng không bay về phía đông mà là bay về phía tây! Cả hai mải hưởng thụ “đãi ngộ đẳng cấp 5 sao bạch kim” mà quên rằng họ đang đuổi theo mặt trời về chiều!
Chiếc trực thăng đang hạ cánh rất nhanh, Chu Xung thấy ù cả tai, có cảm giác lục phủ ngũ tạng sắp trào lên miệng. Anh quay phắt lại gào lên: “Tiếp viên!”
Tấm rèm kéo ra, hai nam giới to lớn xuất hiện, họ mặc đồng phục đen, đeo kính râm, sắc mặt vô cảm. Họ bước thẳng đến chỗ Chu Xung. Chu Xung đứng lên định phản kháng nhưng lập tức bị hai gã khống chế.
Lục Lục hét lên: “Các người làm gì thế?” Một gã bình thản đáp: “Đẳng cấp 5 sao bạch kim đang thực hiện một vụ bắt cóc!”
Gã kia lấy thừng trói hai tay Chu Xung thật chặt, rồi gã lấy băng vải đen bịt mắt cả Chu Xung lẫn Lục Lục. Trước mắt hai người chỉ là một màn tối đen. Thôi, thế là xong!
Lục Lục khóc nức nở, nói: “Chu Xung, em xin lỗi…”
Cô nghe thấy Chu Xung gằn giọng: “Đừng khóc!” Cô lập tức kìm lại.
Chiếc trực thăng rung lên dữ dội một chặp, sau đó bất động. Rõ ràng nó đã tiếp đất. Hai gã to lớn kèm Chu Xung và Lục Lục chui ra. Gió thổi rất mạnh, họ lại ngửi thấy mùi quen thuộc, hình như là mùi mì đậu hoa ở miền tây nam, thứ mùi trong cơn ác mộng hôm nào.
Không phải nghi ngờ gì nữa, họ đã trở lại thị trấn Đa minh. Họ đi qua một vùng bằng phẳng, lên mấy bậc thềm rồi bước qua cửa kính, chân giẫm lên thảm, bước vào một căn phòng hình như là thang máy; thang máy hạ xuống. Cuối cùng họ bị đưa ra, rồi lại bước trên đất bằng, đi vào một căn nhà…
Lục Lục vừa đi vừa cảm nhận mặt đất dưới chân, vừa cố nhớ lại… hình như trực thăng đỗ trước cửa khách sạn ở thị trấn đa minh, sau đó bước lên mấy bậc thềm, vào căn phòng 109 đáng sợ, rồi tụt xuống 18 tầng dưới mặt đất…
Cô đã đoán đúng. Khi họ tháo băng bịt mắt ra cho cô, cô thấy mình và Chu Xung lại đứng trong căn nhà cũ dưới lòng đất với cái bàn cổ bày hương nến, hoa quả. Điền Phong đang ngồi trên một trong hai chiếc ghế bành, không còn vẻ trang nhã của một đại gai trên mạng, cũng không còn nét ưu tư của một người ái nam ái nữ nữa. Anh ta lặng lẽ nhìn Chu Xung và Lục Lục với sắc mặt có phần kỳ quái. Ánh đèn mờ mờ chiếu chênh chếch, khuôn mặt anh ta trông cực đáng sợ.
Mặt đất vẫn trải tấm thảm có viền trắng, có thể thấy bên ngoài tấm thảm là nền lát gạch.
Điền Phong nói với hai gã to lớn: “Cởi trói cho anh ta.” Một gã bước đến cởi thừng trói tay Chu Xung, rồi ném thừng vào một góc nhà. Điền Phong lại nói: “Các người lui ra. Tôi chưa gọi thì không được vào.” “Vâng.” Hai gã bước ra và khẽ khép cửa lại.
Căn phòng cũ âm âm sặc mùi ma quỷ chỉ còn lại ba người. Điền Phong nhìn lên nóc nhà, khẽ nói: “Cõi nhân gian chắc gió đang to lắm, nhưng ở đây rất yên tĩnh.” Lục Lục không dám ho he, chỉ thấp thỏm chờ đợi.
Điền Phong lấy tay xoa mặt mình, rồi nhìn Chu Xung, nói: “Anh đã hắt nước trà vào mặt tôi.” Chu Xung nhìn anh ta, im lặng.
“Nhưng hôm nay chúng ta không bàn chuyện đó. Tôi mời hai vị đến đây, chỉ có một mục đích: một trong hai người phải chết! Ảnh viện chụp ảnh cưới cho hai vị cũng là người của “Lưới tình” chúng tôi, có điều, họ không biết ai sẽ sống ai sẽ chết.
Lục Lục run run.
“Tôi đã thí nghiệm năm cặp tình nhân, họ đều cho tôi kết quả hài lòng. Tôi không thể có được tình yêu như của các người nhưng tôi không buồn, vì tình yêu chỉ là một sự dối trá đẹp đẽ.”
Lục Lục chú ý đến mấy từ anh ta nói: không thể có được, của các người, và tình yêu…
Ánh mắt anh ta hơi có chút băng giá, giọng nói vẫn nhỏ nhẹ: “Nhưng các người lại nói với tôi rằng tình yêu là cao nhất, vì nó, có thể bỏ cả mạng sống! Cái kết quả ấy khiến tôi đau khổ biết mấy, các người biết không?
Tôi đã sở hữu tất cả, nhưng lại không có tình yêu! Tôi không muốn tình yêu lại là như thế! Tôi phải đạp đổ cái thứ hoàn mỹ này!
Vì thế… trong hai người phải có một người chết. Chết ngay đêm nay!”
Lục Lục cảm thấy cô và Chu Xung đã đến ngày tận thế. Cô hối hận đến cùng cực. Nếu cô nghe lời Chu Xung, mặc xác thằng cha quái nhân này không bận tâm nữa, cả hai đi tàu hỏa rồi ra ngắm biển, thì sẽ là chuyến lữ hành hạnh phúc biết bao! Lòng ham muốn hưởng lạc của cô đã khiến cả hai rước họa vào thân…
“Tôi lưu ý hai vị: lần này không chết giả. Trong thí nghiệm lần trước, hai vị đã không lựa chọn theo yêu cầu của tôi, cho nên bây giờ quy tắc phải thay đổi. Tuy nhiên, dù ai bắt lấy đối phương phải chết thì người ấy vẫn không phải chịu bất cứ trách nhiệm hình sự nào. Người của tôi sẽ thi hành việc giết chóc. Người còn sống sẽ được tặng mười triệu nhân dân tệ.’
Nói đến đây Điền Phong nhìn Chu Xung: “Nếu anh lựa chọn bạn gái anh chết, tôi sẽ cho cô ta chết ngay, anh chỉ cần nói một câu! Anh sẽ sống và sẽ trở thành triệu phú.”
Anh ta lại nhìn Lục Lục: “Nếu cô lựa chọn bạn trai cô chết, tôi sẽ cho anh ta chết ngay, cô chỉ cần nói một câu! Cô sẽ sống và sẽ trở thành triệu phú.”
Lục Lục và Chu Xung đều nín lặng.
“Nếu cả hai đều lựa chọn đối phương chết, thì đương nhiên chỉ còn cách bốc thăm vậy!” Nói đến đây anh ta cười hềnh hệch: “Đêm nay ai trong hai vị sẽ chết? Quả là một câu đố thú vị. Tôi đã hơi sốt ruột rồi đấy, Hay là, hai vị tự bàn bạc xem?”
Lục Lục và Chu Xung vẫn im lặng, và cùng nhìn anh ta, Lục Lục không thể để Chu Xung chết, cô cũng tin rằng anh không thể để cô chết. Bây giờ trong đầu cô chỉ có một ý nghĩ duy nhất: cùng lắm là cô và Chu Xung cùng chết.
Điền Phong tiếp tục: “Tôi sẽ đếm. Đếm từ một đến mười, trong lúc đó ai muốn người kia chết thì giơ tay! 1… 2… 3…”
Lục Lục có cảm giác Chu Xung đang run.
Điền Phong: “4…5… 6…”
Lục Lục cảm thấy Chu Xung càng lúc càng run.
Điền Phong: “7…8… 9…”
Chu Xung bất ngờ thọc tay vào túi áo lấy ra con dao nhíp, bấm một phát lưỡi dao bật ra, đồng thời lao vào Điền Phong, cực nhanh. Lục Lục sửng sốt, nghe tiếng Chu Xung hét lên: “Cho mày chết!” Rồi đâm luôn.
Tất cả xảy ra trong chớp mắt.
Lục Lục không biết Chu Xung lấy đâu ra con dao đó, tại sao lúc hai gã to lớn trói anh lại không phát hiện ra con dao anh giấu trong người? Điền Phong thấy Chu Xung lao đến, gã đờ ra không kịp đếm nốt số “10”.
Chu Xung đâm rất mạnh, Lục Lục nghe thấy tiếng mũi dao “khục” vào xương Điền Phong, nhát dao hơi chếch sang trái nhưng vẫn xuyên qua cổ hắn; đứng ở chỗ Lục Lục có thể nhìn thấy mũi dao lòi ra phía sau gáy hắn.
Chu Xung không rút dao ra, anh quay lại kéo tay Lục Lục kêu lên: “Chạy!”
Lục Lục không nhúc nhích, đứng ngây nhìn Điền Phong.
Chu Xung gọi to: “Kệ hắn ta, chạy đi!” Cô vẫn đứng im, dường như sợ quá đến mức mất hết hồn vía.
Chu Xung cảm thấy thần sắc của Lục Lục rất kỳ lạ, anh bèn ngoảnh lại nhìn, và chính anh cũng đờ ra. Cảnh tượng trước mắt khiến anh sắp phát điên: dưới ánh đèn hoe vàng, Điền Phong cúi đầu, hai tay nắm chuôi con dao nhíp, đang cố sức rút con dao ra… rồi hắn rút được ra thật! Sau đó hắn từ từ ngẩng lên, nhìn chằm chằm Chu Xung, mắt hắn biến thành màu lục lấp lóe, trông thật ghê rợn. Hắn hơi ngẩng đầu lên, vết thương ở cổ hắn rất nhỏ, đen nhờ nhờ, chỉ có một tý máu rỉ ra.
Chu Xung và Lục Lục như đang xem một đoạn phim rùng rợn, chân tay hai người cứng đơ, lúng túng, không biết sẽ xảy ra chuyện gì sau đó. Đó là việc của đạo diễn. Nhưng, đạo diễn đang ở đâu?
Điền Phong đứng dậy, rời khỏi ghế bành, bước từng bước về phía Chu Xung. Rồi hắn nhẹ nhàng nói: “Anh không nên cắt ngang tôi.. tôi phải đếm lại vậy! 1, 2, 3…” Điều đáng sợ là vết thương trên cổ Điền Phong đang từ từ thu nhỏ lại, cuối cùng liền hẳn không thấy gì nữa! Hắn đưa ống tay áo lên chùi cổ, tay áo vẫn trắng nguyên.
Chu Xung kéo Lục Lục bước lùi lại. Sau lưng họ là bức tường nhà. Điền Phong nhìn họ, bước đến gần, vẫn giọng nói ấy: “4, 5, 6…”
Chu Xung và Lục Lục tựa lưng vào tường, hết đường thoát. Họ đã lùi ra ngoài tấm thảm viền trắng, đứng trên sàn lát gạch. Điền Phong đứng trên tấm thảm, bước đi chầm chậm, tiếp tục đếm: “7, 8, 9…” Lúc nguy cấp, đàn ông bao giờ cũng bình tĩnh hơn phụ nữ. Bất ngờ Chu Xung cúi xuống tóm lấy mép tấm thảm rút lại thật mạnh, Điền Phong bị giật lập tức ngã ngửa. Chu Xung nhanh chóng hất tấm thảm lên người hắn rồi đẩy lăn một vòng, tấm thảm đã bọc kín toàn thân hắn…
Vậy là lần thứ hai Điền Phong không thể đếm đến mười.
Chu Xung ngoảnh lại gọi Lục Lục: “Mau đưa anh sợi dây thừng!” Lục Lục hoang mang chạy về phía cái bàn cổ. Chu Xung hét lên: “Nhầm hướng rồi!”
Lục Lục cuống lên, nhìn khắp xung quanh không thấy dây thừng đâu. Cửa bỗng mở toang, hai gã to lớn chạy vào, họ không đeo kính râm nữa, khuôn mặt hao hao giống nhau, hình như là anh em ruột.
Chu Xung bỗng tiu nghỉu, Lục Lục cũng tuyệt vọng.
Một trong hai người nhanh chóng nhặt sợi dây thừng, chạy đến thúc đầu gối ghì chặt Điền Phong trong tấm thảm, và nhanh tay buộc thừng trói chặt cả bọc. Người kia cũng chạy đến hỗ trợ.
Chu Xung ngạc nhiên nhìn họ. Một trong hai người vừa thở vừa nói: “Vừa rồi chúng tôi đã nhìn thấy mọi chuyện, sợ chết khiếp! Chúng tôi chỉ là người được thuê, không hề biết anh ta lại là quái vật! Phải trói cho kỹ!”
Cả ba trói Điền Phong xong xuôi thì hai người to lớn liền bỏ chạy. Chu Xung cũng đứng lên, nắm tay Lục Lục chạy theo họ.
Bên ngoài tối đen như mực, lờ mờ nhìn thấy căn phòng 109 ở không xa. Họ tiếp tục chạy. Chu Xung ngoảnh lại nhìn căn phòng cũ đang hắt ra thứ ánh sáng vàng vọt và bỗng dựng tóc gáy: tấm thảm cuộn tròn đã dựng đứng lên và đang nhảy “huỵch, huỵch” đuổi theo họ, nó như một cái chiếu bọc tử thi.
Cả bốn người chạy vào phòng 109. Một anh to lớn ấn nút, căn phòng nhanh chóng chạy lên. Sau 18 giây nó trở lại vị trí cũ của căn phòng 109 trong khách sạn. Hai người kia tiếp tục chạy ra ngoài. Chu Xung và Lục Lục cũng chạy theo họ. Khi chạy ra đến quầy lễ tân, Chu Xung và Lục Lục nhìn thấy hai cô gái lễ tân một ột thấp đang đứng thẳng người, miệng nở nụ cười thường trực. Một trong hai người to lớn gọi họ: “Mau chạy đi!” Hai cô gái ngạc nhiên. Hai người to lớn không giải thích gì thêm, tiếp tục chạy ào ra ngoài. Chu Xung và Lục Lục cũng chạy ra luôn.
Ngoài đường gió to như bão, cây cối nghiêng ngả rũ rượi. Bốn người chạy ra khỏi Ngõ Tối rồi chạy lên con đường Dao Găm. Lần này Chu Xung không nhìn thấy bà già đẩy xe nôi, cũng không thấy gã công an rởm. Người trên phố lèo tèo đang lầm lũi bước đi trong gió. Họ đều là diễn viên!
Hai người to lớn chạy đến bên ôtô Santana hơi cũ, thúc khuỷu tay đập vỡ cửa kính, mở cửa xe rồi ngồi vào hàng ghế trên, một người cầm lái. Chu Xung và Lục Lục chạy ào đến, không hỏi một câu, mở luôn cánh cửa cánh cửa sau chui vào.
Người cầm lái ngoảnh nhìn họ, hình như định nói gì đó.
Chu Xung nói luôn: “Anh ơi, chúng ta sinh tử có nhau, anh cho chúng tôi đi cùng!”
Anh ta không nói gì, khởi động xe rồi nhấn ga phóng vút đi. Anh ngồi bên hạ cửa kính xuống, thò đầu ra hô lên: “Người thuê chúng ta đến đây là quái vật, mọi người mau chạy đi mà giữ lấy mạng!”
Chiếc xe Santana chạy qua rất nhiều ngã ba ngã tư, phóng về phía Đồng Hoảng. Lục Lục nắm chặt cánh tay Chu Xung. Chu Xung ngoảnh lại nhìn, ánh trăng mờ mờ, con đường Vô Miên vắng ngắt, không thấy cuộn thảm kia đuổi theo nữa.