Truyện ma đọc: Cưới ma

Truyện ma đọc: Cưới ma

Chương 68: Đêm trước khi báo công an

Cả hai chào ông bà già rồi ra về. Lục Lục và Chu Xung rảo bước ra cổng chính của xưởng dược phẩm Hoa Đức. Đây là một khu tập thể rất cũ kỹ xập xệ, tất cả đều một màu xám xám, nhà cửa chen chúc, nhân khẩu rất đông, gần như không có sân vườn hay công viên làm không gian cho người tập thể dục và trẻ nhỏ vui chơi.
Một đứa bé đang gồi xổm dưới ánh đèn đường mờ mờ, nghịch thứ gì đó. Hai người đi qua, nhận ra nó đang cầm con dao gọt bút chì cứa vào một con sâu. Một phụ nữ thò đầu ra từ một cửa sổ trên gác, gọi nó về nhà. Đứa bé cất con dao vào túi, nhìn lại con sâu bị cắt thành hai đoạn rồi hùng hục chạy về.
Lục Lục và Chu Xung ra khỏi cổng chính, lên tắc xi. Nửa giờ sau họ về đến nhà.
Vào nhà rồi, Chu Xung bỗng hỏi: “Tối nay chúng ta vẫn chưa ăn gì cả.”
“Em không thấy đói.”
“Anh sẽ ra mua mấy gói mì ăn liền.”
“Vâng. Em phải viết một lúc đã.”
“Lúc này mà em còn có thể ngồi viết lách?”
“Hôm nay em sẽ viết về vụ án kinh thiên động địa này và tung tin lên mạng.”
“Rất hay!”
Sau đó Chu Xung đi mua mì ăn liền. Lục Lục bước vào thư phòng.
Cô bật máy tính, mở trang word mới. Cô bỗng do dự. Đôi mắt kia chắc chắn đang nấp trong máy tính, nó sẽ chấp nhận đứng nhìn cô phanh phui bí mật hay sao? Rất có thể cô vừa viết xong thì tất cả sẽ bị xóa sạch…
Lục Lục mở trang web “Lưới tình”, đăng nhập diễn đàn, lập một thread nội dung mới, tiêu đề là “Người bất tử ở ngay bên cạnh bạn.” Cô định viết xong đoạn nào thì đăng luôn đoạn ấy.
Viết xong đoạn thứ nhất, cô đưa lên diễn đàn suôn sẻ, mạng vẫn chạy bình thường, diễn đàn cũng không từ chối, từ ngữ cũng không bị biến thành các chữ số vô nghĩa…
Lục Lục cảm thấy vui, cô hăm hở định viết tiếp. Tung được bí mật này lên mạng cũng tức là thông báo cho toàn thế giới biết. Nhưng cô dừng lại, nhìn quanh bốn bề. Cô ngỡ rằng gã quái vật ấy đã thu đôi mắt trong máy tính lại, và chính gã đã mò đến tận đây. Biết đâu lúc này gã đang đứng ngoài cửa sổ theo dõi cô!
Cô đưa mắt nhìn từng cửa sổ, ngoài kia tối nhờ nhờ, không thấy khuôn mặt trắng nhợt của gã. Lục Lục yên tâm, trở vào thư phòng định viết đoạn thứ hai.
Nhưng đi đến cửa thì cô dừng bước.
Lục Lục vốn nhạy cảm. Đó là cái nhạy cảm cố hữu của dân chuyên viết lách. Đôi khi người ta chết vì sự nhạy cảm này, nhưng đôi khi chính sự nhạy cảm lại cứu người ta khỏi mối nguy hiểm.
Cô xoay người lại bước vào toilet, bật đèn. Lỗ cống, nắp vẫn đậy, tất cả vẫn bình thường. Cô lại nhìn lên cái cốc đựng bàn chải đánh răng, cái bàn chải xanh nhạt của cô vẫn còn nhưng cái bàn chải màu đỏ của Chu Xung thì biến mất!
Cô lập tức nhìn khắp toilet, nhìn thật kỹ từng chỗ có lỗ thoát nước, cái hốc tối ở chỗ cái quạt thông gió đã bị tháo – đều không thấy gì khả nghi, vòi nước vẫn chui xuống tường, nước trong bệ xí vẫn trong suốt, nhì vào sâu hơn cũng chỉ thấy tôi tối, không có gì khả nghi.
Bỗng Lục Lục nghe thấy tiếng “cách” ở la-va-bô, cô nhìn vào miệng vòi nước, vừa kịp nhìn thấy có một vật màu đỏ thụt vào rất nhanh. Chân tay cô bỗng lạnh toát!
Lục Lục biết, đó chính là một con quái trùng vừa chui vào! Không biết nó đã tha cái bàn chải răng của Chu Xung đi đâu. Nó muốn ngụy tang thành cái bàn chải đỏ của Chu Xung rồi “đứng” vào cái cốc, nhưng khi nó vừa chui ra khỏi vòi nước thì nhìn thấy Lục Lục, nên nó lại trốn vào đó.
Gã quái vật kia đã thò ngón tay vào trong nhà này rồi!
Cô vội bước ra và lập tức gọi điện cho Chu Xung: “Anh đang ở đâu?”
“Đang ở hiệu tạp hóa.”
“Anh về ngay! Trong toilet lại xuất hiện con sâu quái dị ấy!”
“Anh sẽ về ngay.”
Lục Lục không dám vào toilet và vào thư phòng đề viết bài nữa, cô thấp thỏm bất an đứng sau cửa ra vào chờ Chu Xung.
Chừng 20 phút sau, có tiếng bước chân ở ngoài hành lang. Cô mở cửa. Chu Xung tay cầm hai gói mì sợi và còn xách một túi nilon không rõ đừng gì.
Nhưng Lục Lục ngửi thấy mùi nồng hắc của thảo dược.
“Anh mua thảo dược à?”
Chu Xung đóng cửa lại, rồi nói: “Sau khi nghe em gọi điện, anh vội chạy ngay ra hiệu thuốc bắc.”
“Liệu có tác dụng không nhỉ?
“Cứ thử xem sao.”
“Em ngẫm nghĩ và càng tin rằng gã quái vật ấy là sinh vật hóa học! Hắn sinh ra trong xưởng thuốc tây, hắn sợ thảo dược. Thuốc tây không có sự sống, thảo dược là vật chất hữu cơ có sự sống…”
“Mặc xác hắn là gì. Chắc chắn đêm nay hắn sẽ đến! Anh đi nấu mì.”
“Em không muốn ăn đâu.”
“Phải ăn, ăn no rồi chờ hắn!”
Nói rồi Chu Xung đi vào bếp. Lục Lục lại ngồi trước máy tính tiếp tục viết bài.
Vẫn là buổi tối, đêm vẫn chưa về khuya. Phía dưới sân vọng lên tiếng trẻ con nô đùa hồn nhiên, thỉnh thoảng có tiếng xe chạy qua bấm còi.
Chu Xung bưng ra hai bát mì, cả hai ngồi ăn. Sau đó Chu Xung nói: “Em cứ tiếp tục viết đi!”
“Được, anh không đi đâu hết!”
Lục Lục tiếp tục viết bài.
Đoạn hai.
Đoạn ba.
Đoạn bốn…
Trẻ con ở dưới sân khu chung cư lần lượt trở về nhà, cũng không nghe thấy tiếng ô tô nữa. Hẳn người người đã bắt đầu chìm sâu trong giấc ngủ. Đêm càng về khuya càng yên tĩnh, chìn còn tiếng gõ bàn phím của Lục Lục “lách cách, lách cách…” như những tín hiệu điện đài bí mật trong thời khủng bố trắng phát ra thế giới bên ngoài. Cả căn nhà vẫn không có dấu hiệu gì khác thường.
Khi Lục Lục viết xong đoạn cuối cùng thì đã là hơn 2 giờ sáng. Cô viết cả thảy hơn một vạn chữ và đã đưa tất lên diễn đàn, cô để lại địa chỉ email của mình. Cô không viết hẳn ra tên Điền Phong, mà thay bằng XX.
Lục Lục ngoảnh nhìn Chu Xung, nói: “Em đã viết xong. Có lẽ đêm nay không xảy ra chuyện gì đâu. Ta đi ngủ thôi!”
Chu Xung vẫn căng tai lắng nghe, rồi anh nói: “Đúng! Ngủ cho sung sức, mai chúng ta đến công an mới có thể trình bày mạch lạc được.”
Lục Lục tắt máy tính, đứng dậy, cùng Chu Xung đi vào phòng ngủ.
Họ lên giường, tắt đèn. Lục Lục nói: “Thế là phí tiền mua thảo dược.”
“Cũng chẳng tốn là mấy.”
“Anh mua những thứ gì? Biết đâu mai chúng ta ốm sẽ dùng đến nó cũng nên.”
“Thảo dược phải biết phối hợp thì mới gọi là thuốc. Anh chỉ mua bừa mấy thứ…”
Trong căn nhà yên tĩnh bỗng vang lên một tiếng “cạch…” hình như có người gõ cửa.
Cả hai im bặt không nói gì hết.
“Cạch, cạch!”
Đúng là có người gõ cửa, gõ hai tiếng! Nhưng người ấy không gõ vào cánh cửa sắt chống trộm mà là gõ vào cửa kính.
Lục Lục giọng run run: “Cửa toilet…”
Chu Xung gật đầu, im lặng.
Các cánh cửa trong nhà đều là cửa gỗ, chỉ có cửa toilet … lắp kính.
Lục Lục run run giọng: “… Hắn đã vào à?”
Chu Xung nói thật khẽ: “Lúc này ngón tay hắn đang gõ.”
Lục Lục hỏi: “Ý anh là… con sâu?”
Chu Xung đáp: “Ừ.”
Một lát sau tiếng gõ cửa lại vang lên: “Cạch, cạch, cạch.”
Lầ này là ba tiếng!
Lục Lục thì thào đứt quãng: “Gói thảo dược, anh để đâu?”
“Ngay bên cạnh anh.”
“Chắc sẽ không ăn thua…”
“Cứ chờ thêm xem sao.”
“Cạch, cạch, cạch, cạch, cạch!”
Lục Lục bám riết cánh tay Chu Xung.
Nếu lúc này mà có hàng xóm đang từ tầng dưới đi ngang qua, chắc chắn Lục Lục sẽ mở cửa sổ ra kêu cứu. Nhưng bên ngoài im ắng tuyệt đối, cả khu chung cư đã ngủ say.
“Cạch, cạch, cạch, cạch, cạch, cạch!”
Bây giờ biến thành sáu tiếng! Nhưng nhịp gõ vẫn rất chậm như trước, không hề vội vàng. Cả hai cùng nằm bất động, hít thở thật khẽ, căng tai lắng nghe.
Lát sau tiếng gõ ấy lại vang lên, mỗi lần đều thêm một tiếng. Cuối cùng, nghe giống như một người đang cần mẫn băm nhân thịt bánh gối.” Cạch, cạch, cạch, cạch, cạch, cạch, cạch, cạch,…”
m thanh ấy bỗng ngừng lại. Cả hai chờ hồi lâu vẫn không thấy nó tiếp tục.
Lục Lục càng thấy căng thẳng, cô nói thật khẽ: “Hay là… nó bò ra rồi? Ta bật đèn xem sao.”
Chu Xung lắc đầu: “Bật đèn sáng chúng ta sẽ bất lực.” Lục Lục im lặng.
Chờ sau một hồi nữa, bỗng cửa phòng ngủ “kẹt” một tiếng rồi mở ra! Lục Lục kêu “a…” một tiếng, Chu Xung nhìn chăm chăm ra cửa phòng ngủ. Nhờ ánh trăng rất yếu rọi vào, họ có thể nhìn thấy sàn nhà phòng khách lờ mờ loang loáng.
Không có ai bước vào. Đối phương đã khống chế cửa phòng ngủ, hai người không thể ra, bây giờ cái giường là căn cứ phòng ngự cuối cùng của họ.
Bỗng có thứ gì đó lướt qua cánh tay Lục Lục, mềm mềm, mát mát! Cố hét lên “Rắn!” Rồi cô ngồi phắt dậy ôm chặt Chu Xung.
Chu Xung cũng run run, anh lập tức bật đèn. Ở cửa có một cái đuôi thon dài nhanh chóng rút ra ngoài, rồi mất hút. Cả hai đều sợ tái mặt. Tuy không nhìn thấy thân hình nhưng họ có thể khẳng định nó chính là con quái vật trông rất giống đứa trẻ sơ sinh! Vậy gã quái vật kia đã thò hai ngón tay vào tận nhà họ!
Phòng ngủ sáng lên thì ngoài kia trở nên tối hơn.
Lục Lục nói không rõ lời nữa: “Di động đâu?”
Chu Xung thì thầm: “Của anh để ở phòng khách. Của em đâu?”
Lục Lục nói: “Hình như để ở thư phòng…”
Điện thoại cố định cũng không để trong phòng ngủ, mà là đặt cạnh tivi. Lúc này họ mất cả quyền gọi điện thoại cầu cứu! Thời gian vẫn từng giây trôi đi. Phòng khách tối om ngoài kia cũng im ắng. Nhưng Lục Lục và Chu Xung đều hiểu rõ cái gì đến thì nhất định sẽ đến. Quả nhiên, ngoài phòng khách bỗng vỡ òa tiếng cười he hé của một đàn trẻ sơ sinh! Quá bất ngờ! Cả hai đang ngồi trên giường run cầm cập. Không phải do một tiếng cười mở đầu kích thích những tiếng cười khác tiếp nối, mà là tất cả cùng cười vang, rất đều. Giống như có ai đó trong bóng tối giơ tay bắt nhịp cho bọn trẻ sơ sinh ấy cùng cười sằng sặc. Ở ngay trong phòng khách! Đúng thế, ở ngay trong phòng khách! Cứ thế cười, cười hehe… cười mãi… rồi tiếng cười trở nên không đều nữa, có đứa cười chậm lại, có đứa tiếp tục cười lâu hơn. Nhưng có điều tiếng cười vang càng lúc càng to. Nói cho công bằng, âm thanh tiếng cười này rất non nớt ngây thơ, nghe có vẻ vui tai. Nhưng trong lúc khuya khoắt của một đêm rất không bình thường, thì những tiếng cười không rõ từ đâu ấy lại khiến người ta kinh hồn bạt vía. Cuối cùng, tiếng cười cũng ngưng bặt. Trên cầu thang sắt uốn lượn bỗng vang lên tiếng bước chân. Có người đang đi xuống!
Lục Lục co rúm người: “Chu Xung, hắn đến!”
Chu Xung cầm ngay túi thảo dược để bên cạnh, thực ra anh cũng không biết tiếp theo nên làm gì.
Tiếng bước chân xuống nửa chừng thì nó lại từ từ bước lên.
Lục Lục nhìn Chu Xung. Chu Xung vẫn chăm chú nhìn ra cửa phòng ngủ. Sau môt hồi lâu, họ không còn nghe thấy tiếng bước chân ấy nữa, hình như người kia đã biến mất trên gác.
Chu Xung nhẹ nhàng bước xuống giường. Lục Lục kéo lại: “Anh đi đâu?”
Chu Xung nói nhỏ: “Anh ra xem sao.”
“Đừng ra.”
“Anh đi lấy di động vào đây.”
Lục Lục buông tay. Chu Xung rón rén bước ra cửa, thò tay ra sờ thấy công tắc đèn phòng khách, anh bật lên. Phòng khách sáng trưng. Chu Xung đứng ở cửa, bất động.
Lục Lục sợ hãi gọi: “Chu Xung.”
Chu Xung không ngoảnh lại. Anh đã nhìn thấy thứ gì đó!
Lục Lục run run xuống giường, chân trần lập cập bước đến sau lưng Chu Xung, nhìn ra phòng khách. Cô tái mặt bủn rủn suýt ngã sụp xuống bàn.
Phòng khách xuất hiện vô số những con quái trùng giống như những chiếc bàn chải đánh răng dày đặc, chen chúc, đuôi của chúng đều dựng thẳng đứng. Trên tay vịn cầu thang, có hai con vật rất giống trẻ sơ sinh đang ngồi chễm chệ, lạnh lùng nhìn xuống cửa phỏng ngủ. Gã quái vật ngồi trên bậc cầu thang, mỉm cười nhìn Lục Lục và Chu Xung. Hình như hắn đã nhiều đêm không ngủ, sắc mặt hắn trắng nhợt trông phát sợ nhưng ánh mắt hắn vẫn toát lên nét vui mừng cố hữu.
Cả bọn quái vật này từ đâu mọc ra?
Gã quái vật chậm rãi nói: “Tôi vẫn đang tìm hai người. Mấy hôm nay đói quá. Vừa nãy tôi đã vào toilet ăn bột giặt, kem dưỡng da, kem đánh răng của các người, và còn uống cả chai thuốc sát trùng nữa… Rất xin lỗi!”
Chu Xung nắm chặt tay Lục Lục, từng bước lùi lại.
Gã quái vật đứng dậy, từ từ bước xuống cầu thang, mỉm cười tiến về phía họ: “Tôi đã nói rồi: một trong hai người phải chết.”
Chu Xung đẩy Lục Lục về phía giường, cứ như thầy phù thủy phù phép để trừ tà ma.
Gã quái vật bước đến cửa phòng ngủ thì dừng lại, tựa cửa, nhìn chằm chằm vào đám thảo dược, ánh mắt hắn càng trở nên vui mừng hơn.
Lục Lục cảm thấy mình sắp chết, không phải bị giết chết, mà là chết vì sợ. Liệu đám thảo dược này có chặn nổi hắn không? Hắn đã bước đến tận cửa phòng ngủ! Nhìn thấy thảo dược, hắn biết ngay là họ định dùng các thứ này để đánh vào tử huyệt của hắn, hẳn là hắn sẽ càng điên tiết hung hăng gấp bội!
Gã quái vật vừa nhìn thảo dược vừa nói: “Các người biết tôi sợ thảo dược chứ gì? Ha ha… thực ra tôi chỉ sợ có một cây thuốc, tên cây thuốc đó là “Điền Phong”. Hai người có mua về không?”
Lục Lục vội nhìn Chu Xung có ý hỏi anh. Chu Xung sững sờ nhìn gã Điền Phong đang đứng cửa. Gay rồi! Anh không biết Điền Phong chỉ sợ một cây thuốc “Điền Phong”! Nhưng cũng không thể trách ông Vương Hải Đức, khi Điền Phong đi theo ông đến hiệu thuốc bắc, vừa bước vào hắn đã ngất xỉu, lúc đó có vô số mùi thảo dược bay ra, ông Hải Đức không thể biết chỉ có mùi cây “Điền Phong” mới khiến hắn sợ hãi…
Điền Phong lại nói: “Hay lắm! Không thấy ở đây có vị thuốc ấy, nhưng nó cũng không thể có nữa, vì nhiều năm nay nó đã bị tuyệt chủng rồi! Ha ha ha… Trên thế giới này, có một thứ mới sinh ra thì phải có một thứ cũ lụi tàn, chắc chắn là thế…”
Nói đến đây hắn từ từ ngẩng đầu lên. Bỗng hắn ta ngưng bặt tiếng cười, sắc mặt vô cảm nhìn Chu Xung rồi lại nhìn Lục Lục, giọng hiểm độc: “Nào các người trả lời đi… ai chết?”
Chu Xung cũng sắp rụng rời. Anh bốc thảo dược ném tới tấp vào Điền Phong: “Thằng bệnh hoạn! Tao giết mày!”
Thật bất ngờ.
Các thứ thảo dược vừa ném vào mặt vào người Điền Phong, hắn bỗng mở to mắt, tay bám chặt khung cửa… hình như bị chóng mặt.
Chu Xung sửng sốt, tiếp tục bốc thảo dược ném vào Điền Phong. Cơ mặt hắn bắt đầu vặn vẹo…, mồm mấp máy phều phào “… phải chết một người…” Rồi hắn loạng choạng lui lại mấy bước, lùi khỏi tầm nhìn của Lục Lục và Chu Xung.
Lục Lục nhìn Chu Xung, Chu Xung … một cái ra hiệu đừng động đậy, sau đó anh cầm túi thảo dược, xuống giường, từ từ bước ra cửa phòng ngủ. Lục Lục nín thở nhìn Chu Xung.
Chu Xung bước đến cửa, nhìn ra ngoài. Anh lại sững sờ, không động đậy.
Lục Lục run run hỏi “Sao thế?”
Chu Xung đờ đẫn: “Không thấy… tất cả không thấy đâu nữa.”