Truyện ma đọc: Tuyết đoạt hồn

Truyện ma đọc: Tuyết đoạt hồn

Chương 30: Chuẩn bị tháo chạy

Một ngày dài đằng đẵng mà tôi đã phải sống.
Đói meo, bị vây hãm, nghi ngờ lẫn nhau, lo lắng cho ngày mai, kéo thời gian thành những sợi tơ thật dài để bện thành cái kén gặm nhấm tâm hồn, thít cho ngạt thở, gông cùm những con người đang suy sụp tuyệt vọng.
Đã thế rồi, mà trời vẫn tối dần.
Chúng tôi bật bếp gas, hâm nóng chút đồ ăn còn lại, ăn một nửa ; vẫn đói bụng nhưng không ai thấy thèm ăn nữa.
Lê Vận Chi và Hân Nghi rửa bát, Giản Tự Viễn ngồi ra xa bên cửa sổ, nghe tiếng gió rít bên ngoài, mặt ỉu xìu. Cốc Y Dương khẽ nói với tôi: “Anh không ngờ em lại không tin anh, nghi ngờ anh.”
Tôi nói: “Nếu mối tình đầu của anh bỗng lẳng lặng bỏ lửng anh không thèm hỏi thăm một câu, nếu mối tình đầu của anh nhiều năm không thèm nhắc lại những ngày đã qua ; nếu mối tình đầu của anh miệng nói mình hoang mang quên cả yêu đương nhưng bỗng cặp kè với người yêu mới, liệu anh có thể tin tưởng người ấy nữa không?”
Cốc Y Dương thở dài, nín lặng một lúc rồi mới nói: “Đúng, cho nên anh không có ý trách em.”
“Khi nào anh có đủ lòng tin đối với em, em cũng sẽ tin anh như thế.” Tôi đứng lên, ghé sát tai Cốc Y Dương: “Thực ra anh có thể sớm cho em biết Lê Vận Chi là một bệnh nhân tâm thần.”
Cốc Y Dương giật mình. Tôi đã ‘bắt mạch’ quá đúng. Hồi lâu sau anh mới nói: “Sao em lại biết được?”
“Hai chúng ta đã rất lâu không nói chuyện về học tập, công tác của nhau. Em học nghiên cứu sinh chuyên về Tâm lý học tội phạm, và còn theo học Bệnh học Thần kinh ở đại học Giang Kinh, có thể nói em là dân bán chuyên nghiệp. Em nhận ra cô ta mắc chứng hoang tưởng mình được yêu. Cô ta nhiều lần tự xưng là bạn gái của anh, anh thì không tỏ ra thái độ gì chứng tỏ anh biết cô ta mắc bệnh và không nỡ nói ra. Cô ta đến đây được hai hôm, em đã nghĩ thế, và đã trò chuyện với cô ta, biết cô ta là y tá của bệnh viện số 2 đại học Y Thẩm Dương. Em đã gọi điện cho bệnh viện ấy. họ cho biết Lê Vận Chi đang nghỉ phép dưỡng bệnh. Em hỏi là bệnh gì thì họ ấp úng, em hỏi luôn ‘chắc là bệnh tâm thần’ thì họ thừa nhận. Cô ấy được chẩn đoán là mắc bệnh tâm thần phân liệt gián cách, điều trị ngoại trú.” Tôi tiếp tục rỉ tai Cốc Y Dương, đứng ngoài nhìn vào sẽ nghĩ chúng tôi đang là một cặp tình nhân.
Lê Vận Chi đã nhìn thấy, mặt cô ta sa sầm.
“Chắc anh đã biết tình trạng cô ta, nên anh nhân nhượng, không nỡ cự tuyệt thẳng thừng bởi như thế sẽ càng kích thích bất lợi cho cô ta. Tất nhiên đây chỉ là suy đoán của em. Em nói ra những điều này, hy vọng rằng nếu anh còn những bí mật gì e ngại không nói ra, thì tốt nhất là cứ cho em biết, rất có thể sẽ cải thiện được tình cảnh của chúng ta hiện nay; ví dụ, anh tổ chức chuyến du lịch này với mục đích gì, gọi em đi cùng với ý định gì?” Nói xong tôi rời khỏi Cốc Y Dương, kẻo Lê Vận Chi sẽ bị kích thích, nổi xung lên.
Cốc Y Dương khẽ nói: “Tổ chức chuyến đi này, đúng là có liên quan đến An Hiểu và ngôi nhà gỗ này. Em đã đoán đúng. Gọi em đi cùng, đơn giản thôi : anh mong sẽ được trở lại với em.”
Tôi sững người. thật đáng buồn.
Quá muộn rồi.
Quá muộn, vì mối tình này tôi đã niêm phong; quá muộn, vì không ai biết liệu chúng tôi có thể thoát khỏi vận đen này hay không.
“Y dương ! Hai người đang nói chuyện gì thế ?” Lê Vận Chi bước lại, ánh mắt sắc như lưỡi dao cạo.
Cốc Y Dương chẳng biết nói sao. Cô ta rít lên: “Vào lúc này mà hai người… vẫn dấm dúi thì thầm, chả trách người ta bảo cả hai vẫn vấn vương tình cũ.”
Tôi bình tĩnh nói: “Vào lúc này, chúng ta không nên nặng tình nhi nữ riêng tư; tôi và Cốc Y Dương đang bàn bạc, rằng chúng ta cần thoát khỏi cảnh bế tắc hiện nay.”
Giản Tự Viễn nói: “Thế thì tốt, nói ra ọi người nghe đi ? Đừng nên ăn mảnh.”
Tôi nói: “Tôi nghĩ, chúng ta đã sớm phân tích về việc Thành Lộ mất tích, La Lập Phàm chết, nhưng chỉ nói nhiều về những rắc rối tình cảm không rõ ràng. Vì thế mà đường hướng suy nghĩ bị hạn chế, luẩn quẩn, giữa chúng ta với nhau nảy sinh nghi ngờ, bế tắc. Cho nên, rất có thể có nguyên nhân từ bên ngoài dẫn đến bi kịch của hai vợ chồng La Lập Phàm.”
“Nguyên nhân từ bên ngoài ?” Giản Tự Viễn lắc đầu. “Chúng ta đã lục soát kỹ toàn bộ ngôi nhà này, không có kênh nào để ‘bên ngoài’ nhảy vào cả. Khi hai người xảy ra chuyện, không có người ngoài đến thăm đúng không ?”
Tôi nói: “Chúng ta tự cho rằng mình đã kiểm tra triệt để, nhưng nếu có một kênh bí mật nào đó thật, thì cũng không dễ phát hiện ra đâu. Đúng không?”
Lê Vận Chi hỏi: “Nói thế là ý gì ?”
“Chúng ta không thể ngồi chờ chết…”
“Này, dừng lại đã…” Giản Tự Viễn giơ tay. “Cô quá giàu trí tưởng tượng đấy. Lẽ nào, một người biến mất, một người chết, thì mấy người còn lại chúng ta chắc chắn cũng lần lượt thăng thiên à? Có lẽ em Na Lan đã xem quá nhiều phim kinh dị?”
Tôi cố nén giận: “Anh đừng bắt bẻ chữ nghĩa. Tôi nói ‘ngồi chờ chết’ không có nghĩa là ta sẽ chết thật, mà là nói rằng tình hình rất xấu, phải làm cho nó sáng sủa hơn. Ví dụ, bụng đang đói meo, ví dụ không biết nội bộ chúng ta có ai là sát thủ không, liệu hung thủ bên ngoài tự do ra vào ngôi nhà này không ; hoặc ví dụ đêm nay ai có thể ngủ yên giấc. anh rất hài lòng với tình thế hiện nay hay sao?”
Giản Tự Viễn nói: “Làm thay đổi hiện trạng, tôi tán thành. Vậy cô có sáng kiến gì không ?”
“Tối nay chúng ta chẳng thể làm việc gì, đành nghỉ ngơi, mong sao đừng xảy ra chuyện gì bất trắc. Sáng sớm mai chúng ta phải đi khỏi đây.”
“Đi khỏi đây?” Giản Tự Viễn và Hân Nghi đồng thời kêu lên. “Na Lan điên rồi mà ?”
Tôi nhìn Lê Vận Chi, nói: “Vận Chi và y dương đều biết lịch sử của ngôi nhà này: lần lượt có hai cô gái treo cổ ở đây, một chết một bị thương, người bị thương cuối cùng vẫn chết. Thế rồi, cũng ở đây Thành Lộ mất tích, La Lập Phàm treo cổ. Cho nên rất dễ nhận ra vấn đề nằm ở ngôi nhà gỗ, điều này quá rõ ràng. Nếu muốn được an toàn tối đa, thì ta phải đi khỏi đây.”
Cốc Y Dương nói: “Ai chẳng muốn đi khỏi đây ? Nhưng ngoài kia tuyết phủ khắp núi, thời tiết có thể càng xấu hơn nữa, thì chúng ta có thể đi đâu ?”
Tấm bản đồ khu nghỉ dưỡng đang đặt trên bàn, tôi cầm lên, nói: “Ta ít có khả năng xuống núi cầu cứu, nhưng ta đều biết còn có bốn năm ngôi nhà gỗ khác cũng đang bị kẹt như chúng ta. Họ cách xa chúng ta, tìm đến họ không dễ nhưng còn hơn là ta tìm cách xuống núi, và sẽ thực tế hơn là cứ thấp thỏm ngồi chờ ở đây, đồ ăn thì không có.”
“Chuyện không tưởng.” Giản Tự Viễn cao giọng phản đối. “Chúng ta sẽ đi như thế nào? Lò dò từng bước trên tuyết dày mấy mét à? Khi đến được ngôi nhà khác thì chúng ta đã kiệt sức. Vả lại, tình hình của những người ở đó chắc gì đã khá hơn chúng ta, rất có thể họ đã hết sạch mọi thứ, còn mong họ bố thí cho ta cái gì được?”
“Nhưng ít ra môi trường ngôi nhà của họ cũng tốt hơn.” Tôi không thể nói ra môi trường ngôi nhà này kém ở chỗ nào; chẳng qua chỉ là mất một người, chết một người mà thôi. “Ta không thể lò dò từng bước mà đi, nhưng chúng ta có ván trượt tuyết, ai cũng biết trượt rồi; ta sẽ cử một người đi tiên phong dò đường, những người còn lại sẽ trượt theo sau…”
Cốc Y Dương bỗng nói: “Chúng tôi hồi nhỏ hay đi trên tuyết dày, ngày ấy còn chưa có giày chuyên đi tuyết, chúng tôi tự chế ra mặt đế bằng cành cây và các thanh gỗ buộc dưới bàn chân làm giày, chân sẽ không bị lún sâu xuống tuyết. Bây giờ chúng ta có thể thu thập vật liệu, sau đó bật bếp ga hơ nóng cành cây thanh gỗ, là có thể uốn cong. Tôi sẽ làm cho.”
Lê Vận Chi kêu lên: “Sao anh y dương lại tán thành cách nghĩ rồ dại của cô ấy?”
Cốc Y Dương nói: “Cứ ngồi nhà này mãi, ngay tôi cũng có cảm giác ngồi chờ chết…”
“Em xin anh, đừng nói cái từ ấy.” Lê Vận Chi tiếp tục kêu lên, cô dường như sắp sụp đổ.
Hân Nghi nói: “Tôi cũng đồng ý đi khỏi đây. Tôi vốn không mê tín, không tin có ma quỷ gì nhưng không hiểu sao tôi vẫn cảm thấy cái chết của La Lập Phàm rất khác thường không giải thích nổi, là hiện tượng siêu tự nhiên thì phải ?”
Giản Tự Viễn ngán ngẩm: “Hân Nghi thuộc hàng nữ kiệt, sao lại tin vào những điều bát nháo như thế ?”
Hân Nghi tỏ ra cương quyết: “Trong mấy chúng ta, tôi và Cốc Y Dương từng trượt tuyết nhiều hơn cả, tôi xin xung phong sáng sớm mai đi tiên phong dò đường. Mấy hôm vừa rồi đã trượt tuyết, tuyết không quá mềm, không dễ bị lún đâu. Tôi sẵn có một đôi giày đi tuyết, nếu có thêm giày tự tạo thì mọi người có thể bước sau tôi mà đi.”
Cốc Y Dương đứng lên, hình như anh đã có thêm động lực. Anh bước thẳng ra cửa, mở toang cửa ra, mặc cho những bông tuyết tha hồ bay lượn tràn vào.
Mấy chúng tôi cùng ra ngoài tìm cành cây. Đúng là bão tuyết đã làm gãy vô số cành nhưng phần lớn đã bị vùi trong tuyết, dù tìm được thì chúng cũng khô quắt rồi. May sao Cốc Y Dương phát hiện ra một cây thông nhỏ cành rất xanh tốt, thế là có đủ vật liệu. Hân Nghi lấy giày và ván trượt ra lướt thử một đoạn xung quanh nhà, rồi nói, chỉ cần đừng đi qua vực, hoặc cầu độc mộc thì sẽ không vấn đề gì.
Chúng tôi quay về nhà bật bếp ga lên. Một giờ sau đã hoàn thành năm đôi giày ván kiểu thổ phỉ. Sau đó quay lên gian gác lấy cái chổi lau nhà, gỡ sợi vải ra làm dây buộc giày.
Dưới ánh sáng bếp ga xanh mờ, Cốc Y Dương nhìn năm đôi giày đặc biệt xếp thành hàng ngang trên quầy bếp, hài lòng mỉm cười, hình như hai ngày qua đây là lần đầu tiên thấy anh cười. “Ổn rồi, mọi người ngồi đi-văng ngủ đi, chờ đến sáng mai xuất phát.” Cốc Y Dương nói.
Anh lại hơ khô một số cành cây, rồi thả vào cái xoong inox, đốt lửa. Cả gian phòng được ấm lên đôi chút.
Chiêc đi-văng hình chữ L không đủ chỗ nằm ngủ nhưng cả năm chúng tôi ngồi xen vẫn tốt chán. Giản Tự Viễn thu mình một góc lập tức ngáy o o. Lê Vận Chi nép bên Cốc Y Dương, ngả đầu lên vai anh. Hân Nghi co ro bên tôi, nhắm mắt nghiền bỗng mở rõ to, hình như vửa ngủ mê chợt tỉnh, rồi hỏi tôi: “Sao cậu không ngủ?”
Tôi nuốt nước bọt, nói: “Chắc tại hôm qua tôi ngủ liền một ngày một đêm nên không buồn ngủ, lại nhức đầu nữa, dù muốn ngủ cũng chịu. Cậu không ngủ yên à ?”
“Ngủ yên sao được ? Cứ nghĩ đến anh ấy… đang nằm trên gác, nghĩ đến Thành Lộ… chẳng rõ đang chơi vơi ở đâu. Cô ta giết La Lập Phàm phải không ? Chỉ Thành Lộ muốn giết anh ấy, đúng không ? tôi nghe thấy họ cãi nhau. Đúng là oan gia.’
Tôi nắm tay Hân Nghi, dịu dàng nói: “Cậu đừng nghĩ nhiều. Đầu tôi rối tinh rối mù, không đủ sức nghĩ xem ai là hung thủ. Chưa biết chừng, cuối cùng có khi đúng là La Lập Phàm tự sát ; anh ấy rất nặng tình với vợ, thấy vợ mất tích, đau xót, loạn tâm trí rồi nghĩ quẩn cũng nên.”
Hân Nghi không bị thuyết phục, cô lẩm bẩm: “Tôi nghĩ chắc chắn là cô ta, cô ta rất muốn giết chồng.”
Tôi nhẹ vuốt mái tóc ngắn của Hân Nghi, nói nhỏ: “Thôi nào. Cậu đừng nghĩ ngợi nữa, yên tâm ngủ đi, tất cả rồi sẽ ổn, mọi sự thật rồi sẽ sáng tỏ.”
Hân Nghi gượng cười, áp sát tai tôi: “Cậu là người tốt nhất ở đây. Xuống núi rồi, tôi không theo đuổi Cốc Y Dương nữa, mà theo đuổi cậu. ít ra tôi cũng đi truy lùng gã Tần Hoài, bắt anh ta tạ tội với cậu.”
Tôi cười: “Cậu hung thật!”
Thế rồi tôi lơ mơ ngủ, đón nhận những cơn ác mộng của mình.
Cho đến lúc Hân Nghi bỗng cử động mạnh.
“Có tiếng gì thế ?” Hân Nghi khẽ kêu lên.